XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2844 lượt.

, A Bích, một mình cô phụ cả bốn vùng.
Bên ngoài ban công đã được quây kín thành văn phòng làm việc, hai chiếc máy tính đặt ở một đầu, đầu kia làm thành kho chứa đồ. Khánh Đệ căn cứ vào đơn đặt hàng, ngồi xổm dưới đất bận rộn hơn một tiếng đổng hồ, đối chiếu mã hàng và màu sắc xong, gọi điện cho bên chuyển phát nhanh, sau đó sắp xếp lại số hàng chuẩn bị chuyển đi cho gọn gàng, đến khi ngẩng lên đã hơn bốn giờ rồi. Trên WangWang vẫn có mấy người đang đặt hàng, còn phải dùng lời lẽ để thuyết phục một khách hàng chuyển từ đồ trung bình sang mua đồ cao cấp, sau đó cô bắt đầu thu dọn phòng.
Khi Chu Quân trở về, Khánh Đệ đang lau sàn phòng thứ hai.
"Về mà không gọi điện báo một tiếng, để anh mua thêm ít thức ăn." Chu Quân đặt thẳng chân lên chỗ sàn nhà cô vừa lau.
"Này..." Khánh Đệ quay đầu lại, "Sao chân anh bẩn thế?".
Cô vòng chổi lau lại, Chu Quân vội nhảy vào bếp tránh: "Xem kìa, lại bắt đầu nổi nóng rồi. Anh đã sớm biết mà, quá trình tự tu dưỡng và khai phá bản thân là một quá trình gian khổ".
"Anh có thể không lên cơn không? Nhị sư huynh, em hỏi anh, nhà cửa sao thối thế này?"
"Mấy hôm trước nhà vệ sinh bị tắc."
"Thế còn cửa hàng của anh thì sao? Năm ngày chẳng gửi hàng đi gì cả, bao nhiêu người hủy đơn hàng, anh có vào xem không? Rốt cuộc anh kiếm tiền hay em kiếm tiền?"
Tiếng túi nilon sột soạt, Chu Quân cao giọng: "Mở cửa hàng ảo đó là để tồn tại, anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, người ta phải chú trọng vào cuộc sống, trân trọng cuộc sống!". Anh ta kéo tấm rèm cửa màu xanh ra, thò đầu qua cửa bếp chật hẹp, đắc ý nói: "Hôm kia vừa nhận được một đơn hàng chụp ảnh cưới, ngoại cảnh, thế là vui vẻ rồi".
Nhiếp ảnh gia hạng hai như Chu Quân thì lương không cao, chụp các trang nội dung trong tạp chí chỉ được vài trăm tệ một tấm, đành phải dựa vào các mối quan hệ để làm thêm kiếm sống bên ngoài. "Bao nhiêu tiền?"
Chu Quân "ồ" lên một tiếng, rồi nhanh chóng quay vào trong bếp.
Khánh Đệ đuổi theo vào bếp truy hỏi, anh ta bất lực trả lời: "Bạn bè giới thiệu, nghĩa vụ thôi". Thấy sắc mặt Khánh Đệ sầm xuống, anh ta vội vàng giải thích: "Đều là những người quen trong nghề, chỉ chụp ngoại cảnh ngay ở công viên phía trước, đến đèn chiếu sáng người ta cũng mượn được mang tới, anh còn mặt mũi nào mà hỏi tiền nong nữa?".
Danh ngôn sống mà Chu Quân thường xuyên nói chính là: "Người sống theo tiếng gọi của tâm hồn không phải kẻ điên, mà xuất thần". Có điều, với người không có tài năng thực sự như ta thì đương nhiên cả đời nỗ lực cũng khó xuất thần được. Nhưng, cho dù là kẻ điên đi nữa, tiền vẫn chẳng quan trọng, quan trọng là cơ hội.
Khánh Đệ ôm chổi thở dài, nhắc nhở: "Sắp Tết rồi, ra Tết phải trả tiền thuê nhà. Nửa phần em, em vẫn đang tích cóp, còn anh?" Tiền thuê nhà nửa năm nộp một lần, sống ở thành phố thật chẳng dễ dàng, tiền thuê nhà cũng khiến người ta phải kinh ngạc.
"Người sống vẫn có thể bị ngạt thở vì nước tiểu?" Chu Quân hoàn toàn không quan tâm, "Dọn cơm ăn, chút nữa sẽ nói chuyện nghiêm túc với em. Bành Tiểu Phi tan sở sẽ đến ăn cơm đấy".






Chuyển đến đường Song Hòe Thụ không lâu, cô gặp lại Bành Tiểu Phi cạnh tiệm vịt quay khi đang ăn cơm. Mấy năm trước, Bành Tiểu Phi đã vứt bỏ công việc nền tảng chính trị mà bố sắp xếp cho mình, lưu lạc tới phương Bắc và đến với thành phố Tứ Cửu, giờ đang làm tư vấn pháp luật cho một công ty máy tính ở thôn Trung Quan.
Nói ra thì, bố mẹ Chu Quân cũng làm việc ở Tây Chính, hai người bọn họ thật sự có duyên với nhau. "Vì muốn cảm ơn Bành cách cách nửa đêm cứu giá, giúp chúng ta thông toa lét, anh đã nuôi anh ta năm ngày nay rồi. Tên đó thật đáng thương, nhìn thấy đồ ăn Tứ Xuyên cứ như nhìn thấy mẹ, hai mắt long lanh lệ."
Quả nhiên, Bành Tiểu Phi vừa vào nhà đã khịt khịt mũi, hương vị cay nồng bay khắp gian phòng khiến vẻ mặt anh ta rất sung sướng. Khánh Đệ bị sặc, hai mắt đỏ hoe, đón túi hoa quả trên tay người mới vào, rồi lập tức lao ra ban công.
"Thịt lợn nướng hành rưới nước sốt cay kiểu Thái, bắp cải xào loại ớt cay hàng đầu của Mexico, thịt băm nhỏ ướp hạt tiêu đen của Pháp hầm, rau trộn các loại sốt cay. Em, dọn bát đũa. Cậu, mau mở rượu." Chu Quân hai tay chống nạnh ra chỉ thị cho hai người kia.
Bành Tiểu Phi ngoan ngoãn nghe lời, tự mình đi tìm đồ mở rượu, "Chẳng phải chỉ là thịt lợn và cá, canh cải cay, đậu và canh cay sao? Đồ Tứ Xuyên rõ ràng mà ra thói tư bản".
"Tôi nói thật mà, đàn ông và đàn bà chia tay thì lỗi tuyệt đối ở người phụ nữ. Đàn ông không nên bắt nạt, càng bắt nạt càng xa cách. Đàn ông không thể chiều chuộng, càng chiều chuộng càng khốn nạn. Hân Địch, em thuộc vế đầu hay vế sau?"
Khánh Đệ dừng đũa, nghĩ kỹ thấy những lời ấy cũng có lý, bèn cười chua xót: "Vế sau".
Chu Quân đập bàn, "Thế thì em phải học các em gái miền sơn cước đi, mồm miệng ngọt ngào ánh mắt đong đưa, khiến bọn đàn ông phải quay mòng mòng quanh em mà vẫn chê cười người khác không tốt số bằng mình, thế mới là cao thủ...".
Bành Tiểu Phi cướp lời: "