Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2831 lượt.
."
Anh đột nhiên tiến thêm một bước, giơ tay kéo cô vào lòng, giơ tay giữ chặt cằm cô, hơi thở nặng nề, bộ dạng buồn thảm chán ghét lại pha chút giảo hoạt, tức giận: "Em làm được thật rồi đấy, không nói không rằng, biến mất như làn khói".
"Anh bỏ tay ra." Khánh Đệ hít thở khó khăn, nhả từng chữ cũng chẳng dễ dàng, "Buông tay!".
Khương Thượng Nghiêu làm như cô muốn, nhưng thuận thế đẩy cô ngã lên giường. Khánh Đệ áp sát vào thành giường hoảng sợ, giật lùi về bên kia, nói với giọng cảnh cáo: "Khương Thượng Nghiêu, anh mà dám động vào tôi…".
Sự ác ý sai khiến anh đập vụn vẻ kiêu ngạo của mình, xé nát bộ mặt lạnh lùng kia của cô, để cô lại dịu dàng nằm dưới thân hình run rẩy của anh như trước. Mỗi lần anh tiến thêm một bước, suy nghĩ độc ác đó lại tăng thêm một phần. Khi áp sát vào người cô, ánh mắt trừng trừng nhìn cô bỗng dịu dàng hơn, những hoài niệm bị giam chặt trong ký ức như được giải phóng. Ngồi xổm xuống giữa hai đầu gối cô, rất lâu sau, anh khàn giọng nói: "Anh không dám".
Ngay đến câu "Em có nhớ anh không?", anh cũng chẳng dám mở lời.
"Khánh Đệ, em cũng thấy rồi đây, mẹ Nhạn Lam giờ thành ra thế này, em thử nghĩ xem, dưới suối vàng tâm trạng hai chị em Nhạm Lam sẽ ra sao. Năm đầu tiên khi mới ra tù, anh đã thề rằng, những kẻ đã hại cả gia đình cô ấy tan cửa nát nhà đều không thoát khỏi sự trừng phạt. Bản thân anh phải ngồi tù chịu tội, anh có thể cho qua, nhưng những chuyện bọn chúng làm với họ, anh không thể bỏ qua. Trước kia em thường nói anh ngủ không yên giấc, đó là vì em không hiểu, thỉnh thoảng vừa nhắm mắt lại, bộ dạng toàn thân máu me be bét của Cảnh Trình lại hiện lên trước mắt anh." Dòng máu đó cứ tràn ra khắp giấc mơ của anh, liếm láp lương tâm anh. Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu: "Anh có trách nhiệm. Những việc cần làm nhất định phải làm, bất kể mọi giá. Em oán trách anh, giận anh, được, nhưng đừng tàn nhẫn như thế, hoàn toàn phớt lờ tháng ngày hai năm chúng ta bên nhau".
Sau khi Khánh Đệ bỏ lại tất cả ở Vấn Sơn, sau khi em gái cô được lệnh xé nát những bức ảnh cưới và gửi kèm câu nói tàn nhẫn đó cho anh, sau khi biết cô đang sống chung với người khác, anh cũng muốn học theo cô làm như thế, từng bước, từng bước nhanh chóng quên đi muôn vàn ký ức đẹp đẽ. Nhưng có đôi lần, dù xung quanh yên tĩnh hay ồn ào tiếng cười nói, anh đều dâng lên cảm giác không hiểu mình đang ở đâu, rồi cả cảm giác lạnh lẽo đau khổ nữa, chỉ bởi không có cô bên cạnh.
"Em nghĩ, khi đi em đã nói rất rõ ràng rồi." Sự gần gũi thân mật như thế khiến tim cô đập nhanh hơn. Anh vẫn có sức ảnh hưởng nhất định đối với cô, dù chỉ là ánh mắt cầu xin sự tha thứ. Khánh Đệ cắn chặt răng, không kìm được đưa tay lên chạm vào má anh: "Em nghĩ anh cũng có thể hiểu. Từ trước tới nay em chưa từng ngăn cản anh chuyện gì. Mặc dù em thường xuyên nhắc nhở anh, phải cẩn thận, phải bảo vệ bản thân. Nhưng việc em bỏ đi tuyệt đối không phải vì chuyện đó, mà vì anh đã không còn là anh nữa. Nói cách khác, anh không còn giống người mà em đã yêu. Mẹ anh nói anh chỉ vì một phút lầm đường lạc lối, không phải thế. Con người nếu đã sống, không thể không có tín ngưỡng của riêng mình, kiên định, không bao giờ hối hận. Loại tín ngưỡng này là chính nghĩa dẫn đường, đưa ta tiến về phía trước theo hướng tích cực. Chẳng phải anh không có, nhưng thứ tín ngưỡng của anh tiêu cực, hỗ trợ cho hận thù, cho lòng ham muốn trong anh. Khi anh xoay xở vất vả để xử lý mối quan hệ giữa em và người phụ nữ đó, anh có thể tưởng tượng được em thất vọng thế nào không? Anh có tin vào tình yêu không? Anh không tin, anh chỉ đang hưởng thụ".
"Khánh Đệ!" Anh vội vàng nắm chặt tay cô, hoảng hốt giải thích: "Không phải như những gì em nói. Có lẽ anh đã phụ lòng tin của em, nhưng anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em. Anh biết em có ý nghĩa thế nào với mình…".
"Em hiểu, anh mang trong lòng tâm lý đầu cơ, anh muốn dùng mưu mẹo, muốn đạt được lợi ích nhiều nhất trong sự cân bằng chung." Cô mím chặt môi, cố gắng nén những giọt nước mắt chực trào ra: "Chưa bao giờ em nghĩ, sau khi cho đi tất cả, em vẫn là đối tượng được lựa chọn của anh. Anh trước kia không như thế, em rất thất vọng khi anh biến thành một người mà em hoàn toàn chẳng quen biết, theo đuổi tiền tài danh vọng, nhưng bị nó cắn lại. Tình không nặng, ý chẳng vững, thì sao có thể yêu nhau?".
Tình không nặng, ý chẳng vững. Lời trách móc đó khiến anh run rẩy, ngẩng lên nhìn đôi mắt ướt nhèm của cô, tình yêu và sự không cam chịu thiêu đốt lồng ngực anh. "Khánh Đệ, anh sai rồi.Không chỉ sau khi em đi, thậm chí ngay cả trước khi em phát hiện ra, anh cũng biết mình đã sai. Việc anh lừa dối em, cũng vì sợ em phát hiện ra, em sẽ thất vọng. Nhưng, anh là một người đàn ông, anh có trách nhiệm không thể lẩn tránh, nếu anh không cố gắng vượt lên, anh sẽ chẳng có cơ hội để hoàn thành tâm nguyện. Nếu lời thề trước mộ chị em Nhạn Lam không thực hiện được, cả đời này anh chẳng thể sống yên. Khánh Đệ, xin em hãy hiểu cho anh. Khi anh sa cơ lỡ bước em đã ở bên anh, giờ..." Giọng anh mỗi lúc một nghẹn ng