XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342816

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2816 lượt.

nh, nghe thấy lão Lăng đang lái xe khẽ nhắc nhở: "Anh Khương, đến rồi". Anh ngước mắt lên, không xa phía trước là khu nhà với mảnh vườn nhỏ xinh được quây trên bờ sông Tích Sa đèn điện sáng trưng. Con đường này, anh phải đi một mình cho tới tận cùng điểm tối, nỗi chua xót trong lòng lại trỗi dậy, tràn ra ánh mắt, song lại bị anh hít một hơi thật sâu, nén vào trong.
Đại Lỗi mở cửa xe, anh khoác áo ngoài rồi xuống xe. Buổi tối tháng Chạp, cơn gió mang theo hơi lạnh từ mặt nước thổi tới quẹt ngang mặt anh, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị thoáng nở nụ cười. "Hình như tôi nghe thấy tiếng cười của Hắc Tử."
Đại Lỗi nói: "Anh Hắc Tử còn chưa lấy vợ sinh con, nếu tuổi con trai mà xấp xỉ tuổi em trai thì chắc ngượng lắm".
Hắc Tử đang bị trêu cười nhìn ra ngoài trông ngóng, vừa thấy Khương Thượng Nghiêu lập tức nói: "Cười chú mình thì được, nhưng không được trêu mình".
Khương Thượng Nghiêu nghe vậy liền cười, ánh mắt vô tình lướt ra phía sau Hắc Tử. Không thấy Quang Diệu và Bá Long đâu, trong lòng anh rất hiểu. Mặc dù chỉ là một đứa bé chưa biết gì, nhưng những lúc thế này, người thông minh nhất định phải thể hiện rõ lập trường. Anh vỗ vỗ vào vai Hắc Tử, hỏi: "Ba cân rưỡi hả? Một cậu bé mũm mĩm đấy".
Hắc Tử khen ngợi, "Còn phải nói, chú mình nhả đạn mạnh như thế thì phải khác người chứ".
Mọi người cười đùa bước vào bên trong, nửa đường thì thấy Quang Diệu và Bá Long đi tới đón, một người nói: "Mau lên, chú Đức đang rất vui, đang phát lì xì đấy", người kia nói, "May mà về kịp, đang bàn xem ra ngoài vui vẻ một đêm, thiếu các cậu uống mất vui".
Chưa đến cửa, Khương Thượng Nghiêu đã nghe thấy tiếng chú Đức hét lớn, "Đám nhóc con này, ra ngoài chơi đi".
Ngay sau đó, tiếng cười nói vang dậy, cửa thư phòng bật mở, một đám tiểu tử bị đẩy ra ngoài, bọn chúng tranh nhau chào. "Anh Khương, anh Quang Diệu, anh Bá Long…".
Quang Diệu làm bộ giơ chân đá, cười mắng: "Đi trực mau, mấy ngày nay tập trung tinh thần hết sức cho anh".
Khương Thượng Nghiêu nhanh chân bước vào trước, cúi người hành lễ, giọng nghiêm túc: "Chúc mừng chú Đức có quý tử, tuổi già nhưng trí chẳng già, sức mạnh vô biên, uy danh hiển hách, tiếng tăm lẫy lừng...".
Giang hồ đồn rằng, Đức đường sắt thất đức đoản thọ, đáng đời không có con trai nối dõi, hôm nay nhận được tin vui, Khu Đức sung sướng tới cực độ. Nghĩ đến chuyện ngày mai tin tức sẽ được truyền đi, khắp Vấn Sơn tràn ngập những lời đố kỵ căm hận dâng xúc cảm. Câu chúc "Có quý tử" của Khương Thượng Nghiêu gãi đúng vào chỗ ngứa của ông, ngay lập tức niềm vui mừng hiện ra trên nét mặt, không hề che giấu. Chỉ là nghe Khương Thượng Nghiêu càng nói càng chẳng ra sao, ông khẽ húng hắng ho một tiếng ngăn lại: "Tiểu tử thối, chú Đức mà cậu cũng dám mang ra trêu đùa sao?".
Những người khác nhìn nụ cười cố che giấu dưới vẻ giận dữ của chú Đức, đột nhiên phá lên cười vui vẻ. Chú Đức cũng không nhịn được nữa, quay sang dặn dò: "Hôm nay cũng mệt rồi, mấy huynh đệ các cậu vui vẻ đi. Quang Diệu, chị dâu cậu ở bệnh viện đã bố trí xong chưa?".
Quang Diệu thu lại nụ cười, nghiêm mặt gật đầu.






Năm đó, sau lần bị Khương Thượng Nghiêu chơi một vố đau, Nhiếp Nhị và Ngụy Hoài Nguyên hợp tác với nhau định thôn tính khu mỏ ở thôn Châu, nhưng Khương Thượng Nghiêu nhổ cỏ nhổ tận gốc. Trước khi thông báo đóng cửa để chỉnh đốn được đưa xuống, anh đã treo lên cái biển Công ty trách nhiệm hữu hạn Than luyện cốc Vấn Sơn thuộc tập đoàn năng lượng của tỉnh ở thôn Châu. Hai người bọn chúng đang trong lúc lúng túng, không biết phải làm sao, Khương Thượng Nghiêu đã ngấm ngầm lên kế hoạch, sớm đã mua hết cả nhân công và quản lý của Nhiếp Nhị ở thôn Châu, đồng thời báo cáo lên trên mấy sự cố vài năm trước Nhiếp Nhị ra sức che giấu, thế là, mỏ than thôn Châu của Nhiếp Nhị đương nhiên bị đưa vào danh sách đóng cửa để tiến hành thanh tra.
Tất cả mọi việc diễn ra nhanh chóng khiến Nhiếp Nhị quay cuồng, tổn thất nghiêm trọng. Hắn thật sự run sợ trước Khương Thượng Nghiêu, nhìn thế sự hai năm nay của Vấn Sơn cũng có thể đoán được phần nào. Nhưng những người biết rõ tình hình đều cảm nhận được cơn sóng ngầm dưới mặt hồ yên ả, dường như hai bên đều đang trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng, đợi kết quả cuối cùng.
Bây giờ, chú Đức già rồi lại sinh được quý tử, liệu có kích thích đến thần kinh mẫn cảm của Nhiếp Nhị không, thật khó đoán. Do vậy, Khương Thượng Nghiêu trịnh trọng hỏi: "Chú Đức, có cần điều anh em trên mỏ của cháu xuống giúp một tay không?".
"Sợ mẹ gì! Nhiếp Nhị dám động tay, ta sẽ bắn chết hắn." Hắc Tử căm hận lên tiếng làu bàu.
Người của chú Đức rất đông, song vào thời khắc quan trọng này, Khương Thượng Nghiêu cần phải tỏ rõ thái độ, vừa không thể bỏ mặc chẳng hỏi han, vừa không thể tỏ ra quá quan tâm.
"Chú Đức, có phải chú nghĩ quá nhiều rồi không? Dinh dưỡng và sức khỏe phải do tập luyện, sống đến tám, chín mươi tuổi cũng là chuyện thường mà."
Chú Đức lắc đầu, "Có nhớ những lời ta từng nói không? Tuổi già được ngồi trong