Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.
ng nghi ngờ, "Cứ cho là bọn họ cùng một giuộc với nhau thì cũng chẳng liên quan gì tới chị dâu em hết. Chắc anh không định nghi ngờ chị dâu em có gì đó chứ?".
“Nói linh tinh đi đâu thế?"
Khương Thượng Nghiêu bình thường vẫn rất điềm tĩnh., giờ đột nhiên nổi nóng khiến Đại Lỗi đang ngồi trên ghế sô pha giật mình thẳng lưng, lẩm bẩm: "Hai năm trước đi làm gì chứ? Ăn phải bùa mê thuốc lú của yêu tinh kia, cho dù chị dâu có ý muốn tha thứ cho anh, nhưng thấy anh chẳng thành tâm thế này, chị ấy còn muốn nữa không?".
Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm Đại Lỗi hồi lâu, sự lạnh lùng trong mắt bỗng chốc tan biến, mệt mỏi xua tay: "Vất vả cả ngày rồi, sang phòng bên nghỉ sớm đi",
Lưu Đại Lỗi còn chưa kịp mở miệng, di động đặt trên bàn sách bỗng đổ chuông. Lão Lăng đi tới liếc mắt nhìn, cầm di động đưa cho Khương Thượng Nghiêu: "Anh Khương, số máy lạ".
Khương Thượng Nghiêu khẽ chau mày, đón lấy điện thoại "Tôi đây, Khương Thượng Nghiêu".
Nghe xong câu giới thiệu, vẻ mặt anh lập tức trở nên nghiêm túc, lão Lăng và Đại Lỗi đưa mắt nhìn nhau, chẳng biết đang xảy, ra chuyện lớn gì.
Không biết người gọi đến đã nói gì, Khương Thượng Nghiêu khẽ hít một hơi, sau đó trầm giọng trả lời, "Giờ tôi đang ở Vấn Sơn".
Cúp máy, anh đứng dậy lấy áo khoác.
Hai người bên cạnh sớm đã đứng cả dậy, lão Lăng do dự hỏi: "Vậy người khách ngày mai từ Tế Đông đến...".
"Sáng sớm mai tôi sẽ về." Vừa dứt lời, di động lại đổ chuông, Khương Thượng Nghiêu nghe được mấy câu, vừa ra ngoài cửa vừa cất lên một tràng cười sảng khoái, "Bữa tiệc đầy tháng này, hai anh em chúng ta sớm đã sắp xếp bao nhiêu năm rồi, lần này phải giúp chú Đức tổ chức thật rôm rả. Hắc Tử, râu tóc bắt đầu bạc rồi đột nhiên lại có em, có cảm tưởng gì không?".
Không biết đầu dây bên kia Hắc Tử cằn nhằn những gì, mà bên này Khương Thượng Nghiêu lại phá lên cười vui vẻ. Lão Lăng và Lưu Đại Lỗi quay sang nhìn nhau, một người khẽ lẩm bẩm: "Sinh rồi", người kia nói giọng đầy ẩn ý, "Con trai".
Sự nghiệp lớn của chú Đức chưa có người thừa kế bao nhiêu năm nay, người thân thì tiếc nuối còn kẻ thù thì khoái trá. Nhưng năm ngoái chẳng biết ngôi sao may mắn của chú Đức đã giúp chú điều dưỡng cơ thể thế nào mà súng lại nổ, một phát trúng đích. Sự việc này có ảnh hưởng thế nào đến đại cục, chẳng ai biết.
Căn cứ vào phản ứng của Khương Thượng Nghiêu qua hai cuộc điện thoại, nghĩ đến cú điện thoại đầu tiên gọi từ số máy lạ, trái tim lão Lăng nhất thời run rẩy, không dám nghĩ nhiều.
Xe đi về phía Vấn Sơn, Khương Thượng Nghiêu lại chẳng mở miệng nói tới việc chú Đức vừa có con trai, im lặng suốt
Lúc lâu sau, cho tới khi đầu của Lưu Đại Lỗi gật gù tới mức sắp chạm cả xuống ngực, anh mới hỏi: "Chị dâu cậu... không nói gì khác nữa à?".
Lưu Đại Lỗi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, thuận miệng đáp một câu: "Có nói, trước khi xuống xe bảo sau này đừng gọi chị ấy là chị dâu nữa".
Lão Lăng đang lái xe, nghe thấy vậy đập mạnh vô lăng một cái ra ám thị, vẻ mặt bất lực. Lưu Đại Lỗi lúc này mới phản ứng kịp, liền nghiến chặt răng, nhưng dường như Khương Thượng Nghiêu nghe xong chỉ hơi khựng lại một chút, rồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chia tay hai năm, chẳng phải anh không thử tìm cách níu kéo. Sau khi tìm ra địa chỉ của Đàm Viên Viên, anh đi cả đêm tới Bắc Kinh. Đàm Viên Viên đứng trước cửa nhà chỉ nói vẻn vẹn hai câu mà khiến những lời anh định dùng để cầu xin cô tha thứ phải nén lại trong lòng, Đàm Viên Viên hỏi: "Mười năm đẹp nhất của một người con gái đã cho anh cả rồi, nhưng anh đã cho cô ấy được những gì? Dù có thể xin cô ấy tha thứ và đưa cô ấy quay về, thì liệu anh có dám đảm bảo mọi chuyện sẽ khác bây giờ không?".
Khi ấy, anh thấp thoáng nghe thấy người con gái mình yêu đang cố nén tiếng khóc trong phòng khách. Thời khắc đó, anh lội qua dòng sông ký ức, bỗng hoảng hốt phát hiện ra, cô đã từng gục đầu vào vai mình lặng lẽ rơi nước mắt, cô đã từng cuộn người trong lòng mình rồi bừng tỉnh trong tiếng thút thít, nhưng, dù là hôm nói lời chia tay, cô cũng chỉ cương quyết cắn chặt môi, giọt ngân quang lóng lánh đọng trên mi.
Khánh Đệ chưa bao giờ khóc nức nở trước mặt anh, dù ấm ức tủi thân tới đâu, đau lòng nhường nào.
Anh đã phán đoán sai về tính cách của người con gái ấy. Cô đã dùng ngọn lửa của sự dịu dàng tôi luyện nên chất thép trong tính cách. Anh sai quá mức rồi, sai đến nỗi mọi lời hứa hẹn biện giải đều trở nên vô nghĩa trước sự quyết đoán của cô.
Khi mắng anh, mẹ đã nói, "Người đàn ông không đáng tin, không có bản lĩnh, thì người phụ nữ mới phải chấp nhận số mệnh dựa vào chính bản thân mình".
Khương Thượng Nghiêu bước ra từ bóng tối, từ khó khăn. Anh từng rất tự tin rằng mình có bản lĩnh, nhưng, lật đọc lại những xấp thư dày cô gửi cho mình hồi còn ở tù, từng câu, từng chữ như tràn đầy sức mạnh của cô, anh cúi đầu, tự thấy xấu hổ vô cùng.
Đúng như Khánh Đệ đã nói, cô có tín ngưỡng tích cực, còn anh, chỉ có những mong muốn xấu xa. Đúng như cô từng nói, con đường mà họ đi không giống nhau.
Ánh sáng thấp thoáng lướt qua mặt a