Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2817 lượt.
m lại, Đại Lỗi bắt đầu than thở: "Thật đen đủi, nếu không phải do con hồ ly ấy làm loạn, thì đã không xảy ra chuyện gì".
Tiểu Đặng mặt nhăn mày nhó: "Anh Đại Lỗi, anh đã chửi rủa cả ngày rồi".
Lưu Đại Lỗi căm tức nhìn Tiểu Đặng, tiếp tục chửi văng nước miếng: "Một ngày cũng chưa đủ! Bà nó chứ, hai năm nay cô ta đến đến đi đi đều làm bộ như vì công việc, nghiêm túc tới mức khiến người ta không dám tin. Tôi đang cố gắng để bắt được cái đuôi hồ ly của cô ta".
Trong không khí yên ắng, Tiểu Đặng mở miệng, giọng như còn do dự: "Vào một ngày hè năm kia ở Nguyên Châu, anh Khương đã bóp cổ bác sĩ Trạch, ấn vào cửa xe..."
Lưu Đại Lỗi đột nhiên lên tinh thần, "Tiếp tục đi!".
"Lúc ấy, em vừa ra khỏi thang máy của nơi gửi xe, nên vô tình nhìn thấy. Bác sĩ Trạch hai chân đá loạn lên, mặt đỏ lừ, muốn kêu cứu mà không kêu được, mắt bắt đầu trợn ngược trắng dã." Tiểu Đặng ho một tiếng, "Khi đó em sợ quá, nếu cô ta bị anh Khương bẻ gãy cổ, thì hậu quả khôn lường. Nói khó nghe hơn, đang ở dưới camera giám sát trong tầng hầm để xe, dù em có ra làm chứng cũng chẳng ai tin. Cũng may, sau đó anh Khương thả lòng tay, có điều Trạch Trí bị dọa cho sợ chết khiếp, em phải bế cô ta lên xe... Từ đó về sau, xem ra cô ta nghiêm túc hơn một chút".
"Cậu đúng là hồ đồ, chuyện của hai năm trước sao cứ giấu trong lòng?" Lưu Đại Lỗi đập tay vào vô lăng, "Chuyện lớn như thế sao lúc đi không kể với chị dâu?".
"Anh Khương dặn không được kể với người ngoài. Bác sĩ Trạch đó cũng không phải người dễ bắt nạt, chuyện truyền ra cô ta bị mất mặt thì mọi người chẳng sống yên đâu." Tiểu Đặng ấm ức.
"Khốn kiếp! Cậu đúng là đồ đầu lợn thân người, chị dâu là người ngoài à?" Đại Lỗi buột miệng chửi bới, bất mãn bấm còi liên hồi, "Lần này thì chia tay thật rồi, những ngày khổ ải của chúng ta đã đến! Mọi người tự cầu phúc cho mình đi".
Cả quãng đường đi và về hơn một nghìn kilomet, hai người đều đã thấm mệt. Vào đến đất Nguyên Châu, Lưu Đại Lỗi nghe điện thoại xong, buồn bã cảm thán: "Cũng may anh Khương đang ở Nguyên Châu, nếu không lại phải lái xe hơn một tiếng đồng hồ nữa về Vấn Sơn, mông sắp mọc mụn cả rồi".
Tiểu Đặng đang ngáp dài, cố gắng lấy lại tinh thần, nói "Anh Đại Lỗi, có phải anh vui vì ngày mai lại được gặp chị dâu nhỏ chứ gì?".
"Khà khà", Đại Lỗi cũng chẳng phủ nhận, sờ sờ cằm tự nói với mình: "Ngày mai tặng gì cho nàng bất ngờ đây? Hoa? Bánh ga tô? Yêu đương thật hại não, thời sống một mình thoải mái biết bao".
"Anh cố ý trêu chọc kẻ bơ vơ như em đây, phải không?"
Trong lúc nói cười, xe đi vào khánh sạn quốc tế Long Thành. Căn phòng thuê trong thời gian dài của Khương Thượng Nghiêu nằm trên tầng hai mươi mốt. Tiểu Đặng đi làm thủ tục nhận phòng của mình, Đại Lỗi lên trên báo cáo tình hình.
Vừa bước vào phòng, Lưu Đại Lỗi thoáng ngạc nhiên, bình thường dù có giữ ý đến đâu, Khương Thượng Nghiêu cũng vẫn mang theo hai, ba huynh đệ bên mình, nhưng lúc này nhìn quanh, căn phòng lớn như vậy mà chỉ có Khương Thượng Nghiêu và lão Lăng.
"Anh Khương!"
"Ngồi đi." Vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu rất đỗi bình tĩnh.
Nhìn cốc trà xanh trước mặt Khương Thượng Nghiêu giờ chuyển màu trắng, Lưu Đại Lỗi thầm than một tiếng trong lòng, chẳng biết vị đại ca này ngồi đợi ở đây bao lâu rồi?
"Ba giờ chiều đã đưa về tới nơi rồi." Lưu Đại Lỗi đón lấy cốc trà lão Lăng đưa, nói một tiếng cảm ơn, "Đang định uống một cốc cho tỉnh, cả đi cả về hơn mười tiếng đồng hồ, lưng vừa đau mỏi".
Liếc thấy ánh mắt của lão Lăng nhìn mình như ra hiệu, Lưu Đại Lỗi không dám làm mất thời gian thêm nữa: "Anh Khương, những gì cần nói em đã nói cả rồi, chị dâu từ đầu đến cuối chỉ đáp hai câu \'Tính cách không hợp nhau\' và \'Các anh không hiểu đâu\'. Em nhiều lời mạo muội khuyên anh một câu, xem ra, chị dâu đã quyết tâm rồi".
Khương Thượng Nghiêu cúi đầu nhìn tách trà trên bàn, trầm mặc không nói, Đại Lỗi không biết anh đang vui hay đang buồn, bèn quay sang nhìn lão Lăng. Lão Lăng nhìn cậu ta như trấn an, khẽ nhấc chiếc túi tài liệu trong tay, thở dài, cân nhắc hồi lâu mới quyết định mở miệng: "Anh Khương, muốn điều tra cũng dễ, không được thể tìm nhà này, tôi cùng họ đi Bắc Kinh một chuyến".
Lưu Đại Lỗi kinh ngạc hỏi: "Điều tra cái gì, điều tra chị dâu? Chi dâu đã nói rồi, người đàn ông nửa nam nửa nữ kia với ấy chỉ là bạn, chị dâu đã nói thế, em tin. Hơn nữa, hai năm trước không điều tra, giờ đột nhiên lại sốt sắng thế?".
Lời vừa nói ra, cậu ta lập tức thấy hối hận. Quả nhiên ánh mắt sắc lẹm của Khương Thượng Nghiêu liếc tới.
"Tin tức hôm nay mới đến." Lão Lăng đưa cặp tài liệu cho Lưu Đại Lỗi: "Một trong hai người đàn ông đó là con trai của ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Bộ trưởng Bộ tổ chức Bành Ngu. Bành Ngu là người của bí thư cũ, cùng một dây với Ngụy Kiệt, không thể không đề phòng. Nghe nói chị dâu đã quen Bành Tiểu Phi từ chín năm trước, anh Khương chẳng qua cũng chỉ muốn biết họ quen nhau thế nào, chuyện chín năm trước là chuyện gì mà thôi".
"Chuyện ai cũng biết hay chuyện bí mật?" Đại Lỗi tặc lưỡi, ngay sau đó nói với giọ