Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2834 lượt.
Nghe như cậu đang tự nói mình ấy?".
"Nói tôi cái gì? Nói xem, thức ăn cậu đang gắp trên đũa là của ai?" Chu Quân không phục.
Khánh Đệ thấy hai người đã bắt đầu đấu khẩu, bất giác phì cười vui vẻ: "Em biết hai người đều vì muốn tốt cho em. Cũng đúng, do em đã sai, chỉ dựa vào tình yêu và sự đam mê mà kinh doanh tình yêu là không đủ... Mấy năm đó, nghĩ lại thật hoang tưởng, toàn thân đều phát sốt lên vì anh ấy. Ăn cơm cũng nghĩ chẳng biết ở trong tù anh ấy có được no không, ngủ dậy lại nghĩ liệu anh ấy có bị ức hiếp không. Đợi cho đến khi anh ấy ra tù, lo anh ấy trầm cảm vì không có mục tiêu, có sự nghiệp rồi lại lo cuộc sống của anh ấy không quy củ. Anh ấy nói một câu, em thầm đoán trong lòng xem câu ấy là buồn hay vui, anh ấy chau mày, em lại đau lòng trước thất bại trong cuộc đời, khiến anh ấy dần dần rơi vào cảnh...". Khánh Đệ đột nhiên phát hiện thấy hai người đàn ông đã dừng đũa tự bao giờ, nhìn mình im lặng chẳng nói gì, cô cô cười vẻ biết lỗi, "Em nhiều lời quá rồi, không chừng biến thành bà già lắm mồm. Ăn cơm đi".
Giọng nói của cô không chứa nước mắt, không mang oán trách, khô khốc và lý trí, nhưng lại càng khiến người ta đau lòng hơn. Bành Tiểu Phi uống cạn ly rượu, cầm đũa lên, nói: "Ăn cơm. Ngày mai bắt đầu làm lại".
Chu Quân định nói gì rồi lại thôi, sau đó thận trọng hỏi: "Hân Địch, có công ty quản lý hỏi anh đấy? Em muốn vào làm trong ngành không?".
Khánh Đệ và Bành Tiểu Phi cùng nhìn Chu Quân thắc mắc.
"Là bức ảnh lần trước em chụp cho tạp trí của anh ấy, sau cuộc họp hằng năm có công ty quản lý đến hỏi. Anh nghĩ, trang đó anh phải cầu xin năn nỉ mãi, em mới chịu làm mẫu giúp, vì vậy anh không từ chối, cũng chẳng nhận lời, đợi em về hỏi."
Tháng Mười một Chu Quân chụp số Giáng sinh đặc biệt cho tạp chí thời trang Bazaar, trong hai người mẫu, một người ăn theo chế độ giảm béo giảm tới mức mất nước phải vào viện, tối hôm ấy cần tìm người thay thế, nhưng được người này thì lại bảo khí chất không ổn, tìm người khác lại thấy không cân xứng, Chu Quân lo lắng vò đầu bứt tai. Nhìn thấy Khánh Đệ vừa tắm xong tóc ướt từ nhà tắm bước ra, Chu Quân bỗng nhảy lên sung sướng hôm sau liền kéo cô lên tòa soạn. Điều khiến Khánh Đệ kinh ngạc là, sau nửa tiếng trang điểm và chụp hình, số ảnh đó lại được tổng biên tập và phía hợp tác đồng ý thông qua.
Chu Quân khi ấy đã khen nhân viên hóa trang: "Kỹ thuật hóa trang thật sự biến gỗ mục thành thần kỳ, màn hình phẳng cũng có được hiệu quả 3D".
Tối hôm Khương Thượng Nghiêu tới tìm, Khánh Đệ cùng Chu Quân đến dự tiệc từ thiện cuối năm của tạp chí ấy. Cùng với lúc cô được mở rộng tầm mắt, đúng là có người đã lặng lẽ hỏi thăm về công ty quản lý cũng như tên người quản lý của cô. "Ngành này cũng không dễ sống, em thấy rất nhiều em gái mới mười sáu, mười bảy tuổi đã vào nghề rồi, tuổi em bây giờ không có khả năng cạnh tranh, mà em cũng chẳng thích mấy việc này."
Câu trả lời của cô vốn nằm trong dự liệu của mình, nhưng Chu Quân không chịu từ bỏ: "Hân Địch, tuổi tác không thành vấn đề, trời Tây có Claudia Schiffer, trời Đông có Chí Linh. Không thích cũng chỉ vì muốn tỏ ra thanh cao, coi thường người trong ngành bọn anh chứ gì?".
Khánh Đệ kiên quyết lắc đầu: "Trước mắt, thi nghiên cứu sinh vẫn là ưu tiên số một tất cả những việc khác cản bước tiến của em, em đều không nhân nhượng".
Chợt nhớ đến lời Chu Quân giáo huấn Khánh Đệ: "Phụ nữ, sát phạt quyết đoán, ánh mắt phải có nhuệ khí. Nhuệ khí là thứ khí chất ngay cả thần cũng không thể tạo ra được, là mấu chốt của việc chuyển thế", lại nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Chu Quân lúc này, Bành Tiểu Phi vô cùng buồn cười.
Chu Quân nhẫn nại nhắm mắt, một lúc sau lại bắt đầu thuyết phục: "Vậy khi nào thi xong, em lại giúp anh chụp một số nhé? Lần này có 100% tự tin, anh nhất định sẽ đá bay A Ken kia".
A Ken là nhiếp ảnh gia chính của tạp chí, chuyên chụp ảnh trang bìa. Nghe nói bức ảnh đăng ở trang bìa mỗi tấm tính bằng tiền vạn, anh ta có phòng chụp riêng, ngoài ra còn có thể hợp tác với những ngôi sao đang nổi trên truyền hình. Trong giấc mơ của Chu Quân, đối thủ cạnh tranh tuyệt đối này không ít lần bị mình chà đạp dưới chân, bộ mặt béo ú biến dạng nhăn nhó.
Chuyện liên quan đến lý tưởng của Chu Quân, Khánh Đệ có chút do dự: "Có thể kiếm bao nhiêu?".
Chu Quân thẳng thắn: "Nếu anh có thể chụp trang bìa, không có vài vạn thì cũng là một vạn. Nhưng cái này không quan trọng, quan trọng là cơ hội...".
"Em không hỏi anh kiếm được bao nhiêu, mà hỏi em sẽ được bao nhiêu."
Bành Tiểu Phi bị hơi cay sộc thẳng lên mũi, ho liên tục.
"... Vừa mới khen em thanh cao." Chu Quân im bặt.
"Em phải giúp em gái mua nhà, còn phải kiếm tiền nộp học phí." Khánh Đệ thở dài: "Thanh cao cũng cần có tiền chứ".
Cùng lúc đó, trên đường về Nguyên Châu, sau khi cho xe phóng với tốc độ 180km/h, Lưu Đại Lỗi mới từ từ chạy chậm lại. Tiểu Đặng ngồi bên ghế lái phụ thắt chặt dây an toàn, lầm bầm oán hận: "Anh Đại Lỗi, anh đuổi hết cả cơn buồn ngủ của em đi rồi".
"Thế càng tốt. Nói chuyện với tôi." Tốc độ xe chậ