Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2810 lượt.
của Vấn Sơn".
Diệp Thận Huy tán thưởng quan điểm của Khương Thượng Nghiêu, gật đầu nói: "Quy hoạch dài hạn tạm thời chưa nói, công cuộc chỉnh đốn khai thác bừa bãi gặp trở ngại quá lớn, chỉ có từ trên xuống dưới thống nhất với nhau mới thực hiện được tốt hơn".
Dưới góc độ một người làm ăn mà Diệp Thận Huy bàn về thời sự chính trị... Ánh mắt Khương Thượng Nghiêu thoáng kinh ngạc, thận trọng hỏi: "Diệp đại ca, Tập đoàn Kim An có kế hoạch đầu tư vào Vấn Sơn?".
Diệp Thận Huy gật đầu, mỉm cười đáp: "Kim An có ý định đầu tư vào ngành công nghiệp gang thép. Nếu dự án khả thi, cơ hội hợp tác của chúng ta sau này sẽ càng lớn. Hơn nữa, lần này đến Vấn Sơn cũng tiện thể thăm dò thay cho một người bạn. Quả như dự đoán, năm sau tình hình chính trị ở Vấn Sơn chắc chắn sẽ có biến động lớn".
Nhiều năm trước, Cao Côn chỉ là cán bộ tuyên truyền trong một huyện nhỏ ở Tế Tây. Gần bốn mươi năm kinh nghiệm, người này nổi danh nhờ quyền thế. Nghe nói vị bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm nhất ngôn cửu đỉnh của ủy ban Thường vụ Tỉnh dù lúc này đã nghỉ hưu, nhưng trực hệ của ông ta thì vươn ra toàn tỉnh, có tầm ảnh hưởng lớn, ví như Phó chủ tịch tỉnh Lương Phú Nghị, ví như Trưởng Ban tổ chức Cán bộ Bành Ngu, và ví như Bí thư Thị ủy thành phố Vấn Sơn Ngụy Kiệt.
Nghe tin bộ máy hành chính của thành phố Vấn Sơn sẽ có biến động lớn, với địa v| của Diệp Thận Huy, câu nói chắc chắn là đúng, nhưng Khương Thượng Nghiêu cũng chỉ cười mà thôi.
Cho dù người lên thay có hậu thuẫn như thế nào, muốn nhấc được tảng sắt này cũng đâu phải chuyện dễ dàng? Với quyền uy của Bí thư Ba đương nhiệm, thời kỳ đầu khi tiếp quản chắc chắn sẽ gặp không ít khó khăn. Nghe nói trong cuộc họp ủy ban Thường vụ Tỉnh thường xuyên xảy ra chuyện như sau: Những quyết sách của ông này được thông qua nhờ một phiếu hơn mà may mắn. Mặc dù các tin truyền miệng ngấm ngầm về giới quan trường ở Tế Tây không hoàn toàn đáng tin, nhưng cũng chứng tỏ thời kỳ đầu đầy khó khăn của Bí thư Ba.
Có những việc phải nhìn thiên thời địa lợi nhân hòa. Cho dù quyền uy Bí thư Ba nắm trong tay lúc này chẳng ai sánh được nhưng bí ẩn của sự cân bằng quyền lực chính nằm ở chỗ càng là người trong cuộc thì càng không thể hành động theo ý mình. Không thể một chiêu mà khống chế kẻ thù, nên tình hình cân bằng này sẽ còn tiếp tục diễn ra.
Mỗi lần nghĩ tới những chuyện này, một cảm giác bất lực quen thuộc luôn len lỏi vào khắp đường gân thớ thịt của anh. Dù cố gắng thế nào, Khương Thượng Nghiêu cũng chỉ là một nhân vật nhỏ xíu mà thôi.
"Mông muội không phải bởi trái tim nghèo nàn. Trong lúc thần trí mơ hồ, cô cố gắng bảo vệ niềm lạc quan trong lòng, ngẩng đầu lên nhìn trời, ra sức ngăn lại giọt lệ mong manh đang chực trào ra, bước tiếp trên con đường khó khăn. Sự chờ đợi và hy vọng mà chút lạc quan ấy đem lại lúc này thật sự quý hơn vàng ngọc."
Anh hít một hơi thật sâu, dường như có thứ gì đó theo những con chữ vô tri kia cứ lặng lẽ cuốn sâu vào trong tim. Đó là câu trong một đoạn tiểu thuyết ngắn ở cuốn tạp chí bên tay anh, tên tác giả nổi bật phía dưới: Thẩm Hân Địch.
Trước kia cô thường dùng bút danh là Thẩm Mặc. Không biết dự định ban đầu khi đổi bút danh của cô là gì, phải chăng cô muốn trải nghiệm một cuộc sống khác, một cuộc sống không có dấu ấn của anh?
Nhưng, dù cô xuất hiện với diện mạo nào đi nữa, thì ảnh hưởng của cô đối với anh vẫn không thể chối bỏ. Ngay cả khi anh còn đang chìm đắm trong tình yêu của cô tới mê muội, và đến bây giờ cũng thế.
Nỗi thất vọng viết rõ rành rành trên mặt anh, Lưu Đại Lỗi thở dài.
Khương Thượng Nghiêu định bước lên xe lần nữa, bỗng dưới bóng đèn vàng vọt nơi cánh cổng sắt, một bóng người cao gầy chầm chậm tiến về phía họ.
Mấy lần thấp thỏm, khoảnh khắc này anh đã không còn hiểu được tâm trạng của mình nữa. Khóe miệng hơi kéo lên, cười song lại khó coi hơn cả khóc, anh khẽ gọi cô: "Khánh Đệ", rồi như sợ kinh động điều gì đó, anh từ từ, từ từ đi về phía cô.
Cô vẫn giống như trước kia, tóc buộc chặt phía sau, sợ lạnh, cổ áo bông dày dựng lên che quá nửa mặt, càng làm nổi bật đôi mắt đen sâu thăm thẳm.
Thấy anh chẳng nói gì, chỉ nhìn cô chăm chăm không chớp mắt, dường như sợ chỉ cần chớp mắt, người con gái trước mặt sẽ biến mất vậy, Khánh Đệ cười hỏi: "Hôm kia em có gọi điện, bà đã chính thức xuất viện rồi ạ?".
Anh gật đầu, hỏi lại: "Em thi xong chưa?".
"Thi xong rồi, đang đợi kết quả và thi lại đây."
"Tết năm nay không về nhà sao?"
Cô lắc đầu, một tia u ám thoáng hiện rồi nhanh chóng biến mất chẳng dấu vết, "Không về nữa". Thấy anh không giấu nỗi thất vọng, Khánh Đệ chuyển đề tài: "Sau này đừng đưa đồ tới đây nữa, sắp Tết rồi, đang lúc bận rộn, năm nào cũng phiền anh thế này, em ngại lắm".
Vẻ khách sáo của cô chứng minh cho sự xa lạ trong quan hệ giữa hai người, Khương Thượng Nghiêu nhếch miệng: "Anh cũng tiện đường thôi mà". Quê Mạnh Thời Bình ở Tế Tây, từ sau khi lên Bộ, chú Đức năm nào cũng đến Bắc Kinh tặng quà Tết, toàn những đặc sản địa