The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2807 lượt.

ợn dò xét lựa chọn xem miếng nào ngon nhất, tươi nhất, "Sắc tố da xấu nghiêm trọng".
Cái cách anh ta càm ràm đàn bà con gái giống hệt như Chu Quân, chẳng trách hai người bọn họ kiếp trước là huynh đệ kiếp này là bạn thân. Khánh Đệ nhắm mắt nhẫn nại, nói: "Mười ngày nay em đã tuân thủ nghiêm ngặt những chỉ thị của anh, mỗi ngày đắp mặt nạ một lần, tối nào cũng ngủ trước mười hai giờ".
Phùng Thiếu Hàng chẳng buồn để ý tới lời giải thích của cô, càm ràm chán thì dặn trợ lý mở hộp trang điểm của mình ra.
Đàm Viên Viên sớm đã không thể chịu nổi vẻ sai bảo của anh ta nên trốn đi đâu mất. Trong ánh đèn nhấp nháy khắp phòng Phùng Thiếu Hàng liếc ánh nhìn sắc như dao, người trợ lý vội vàng vén rèm lên.
Đây là một buổi chiều cuối tuần, studio thuê này nhộn nhịp khác thường. Khánh Đệ và Phùng Thiếu Hàng đều do Chu Quân lừa tới. Tiểu Biên phụ trách quần áo của tạp chí cũng do Chu Quân giở trò kéo đến. Nhân viên phụ trách ánh sáng là các bạn cùng ngành với Chu Quân, bị dỗ dành mà có mặt. Cả một đoàn người lại bị Chu Quân chỉ huy rất ra trò. Ngồi trong phòng hóa trang được ngăn cách với phòng ngoài bằng một tấm rèm, nghe thấy những tiếng bàn tán rì rầm bận rộn của nhân viên kiểm tra ánh sáng và thiết bị, Khánh Đệ đang nhắm mắt mặc cho Phùng Thiếu Hàng giày vò khuôn mặt mình bất giác mỉm cười, trong đầu tua lại hiện trường cảnh chụp ảnh gấp lần trước, tiếng cửa trập vang lên liên tục, lặp đi lặp lại bên tai, thứ âm thanh khiến sống lưng cô rần rần một cảm giác hưng phấn lạ kỳ.
Nhưng lần chụp ảnh này, Chu Quân đã nâng cao yêu cầu nên tiến độ có vẻ chậm rãi hơn trước rất nhiều.
Nghe theo lời hướng dẫn của Chu Quân, trước đó Khánh Đệ đã bắt đầu đối diện với chiếc gương để nghiên cứu cách thể hiện các đường cong trên cơ thể, nhưng khả năng lợi dụng góc ánh sáng cho thích hợp thì cô vẫn còn kém xa các người mẫu chuyên nghiệp.
Đèn chính, đèn phụ cùng các loại đèn khúc xạ đua nhau chiếu lên mặt cô. Với sự chỉ đạo của Chu Quân, Khánh Đệ hơi điều chỉnh độ hất cằm mà vẫn duy trì được ánh mắt trước đó.
Tiếng máy ảnh bấm lách tách liên hồi, bất chợt Chu Quân hét lên một tiếng chán nản: "Phùng Thiếu Hàng, ra dặm phấn đi", tiếp đó cằn nhằn Khánh Đệ, "Nếu anh cần một con búp bê đúng nghĩa thì đã chẳng nhờ em, mắt không to, ngực không đầy. Thứ mà anh cần là linh hồn của em, cứng đờ như khúc gỗ chờ người ta hô một hai ba, lãng phí thời gian nhiệt tình của mọi người, phải vất vả tới mấy giờ đây?".
Anh ta hễ cuống lên là lại nói giọng địa phương. Khánh Đệ tay giữ chặt ngực, hít thở sâu giữ bình tĩnh, vô tình liếc mắt nhìn thấy Đàm Viên Viên nhân cơ hội đưa cho Chu Quân một cốc nước, rồi lùi về phía sau hai bước làm tư thế "đỡ giận" giúp mình, cô nhìn bạn cười.
Bị người khác cắt ngang, Chu Quân cũng bớt nóng đi phần nà0, trầm tư một lúc mới nói: "Tâm trạng của em khi gặp tên kia hai tối trước như thế nào? Em chỉ cần diễn lại biểu hiện đó là được. Đào móc sự bi thương, thâm trầm của em ra, hãy tưởng tượng thứ em nhìn thấy là quãng thời gian tươi đẹp nhất chẳng thể quay trở lại ấy. Nhưng, anh không muốn thấy trong mắt em chỉ là sự đau đớn đơn điệu, ngoài cái này ra còn cần một vài điều kiện khác nữa, tâm trạng phải mạnh mẽ kiên cường hơn".
Nói xong, anh ta vờ như không nhìn thấy vẻ mặt thoáng khựng lại của Khánh Đệ, quay đầu gọi người tìm thẻ nhớ thay vào máy ảnh.
Chu Quân hét một tiếng "Chụp lại", Khánh Đệ đứng im bất động dưới ánh đèn. Đến người ngoài cũng hiểu, tình yêu mà cô ra sức bảo vệ suốt mười năm qua đã hóa thành một vũng bích huyết (2) trong tim, không sao quên được. Việc tự lừa dối bản thân của cô là vô ích. Khánh Đệ quay đầu nhìn Chu Quân: "Bắt đầu thôi".
Cùng lúc này, Bành Tiểu Phi đột nhiên đẩy cánh cửa nặng nề của studio bước vào. Dưới ánh đèn màu nâu, bộ váy màu nude như lớp da thứ hai bao trùm lên người Khánh Đệ, mái tóc dài phun màu bạch kim buộc chặt phía sau, môi đỏ, mắt đen càng nổi bật trước tấm phông nền bằng vải đơn giản phía sau. Động tác cơ thể tĩnh lặng, duyên dáng và gợi cảm.
Bị kích động bởi tâm trạng của cô, hai mắt Chu Quân phát sáng, tay cầm chiếc 5D bảo bối lúc quỳ, lúc nằm bò, lúc đứng bấm liên tục, mặc cho cô tự ý đổi tư thế.
Trong tần suất một phút hơn sáu mươi lần bấm máy, Khánh Đệ hơi ngả lưng về phía phông nền, nghiêng đầu, như đang nhìn thấy Khương Thượng Nghiêu bật tường trèo vào, rồi đứng dưới gốc cây mơ già, vai phủ đầy những cánh hoa mơ li ti.
Tần Thạnh đứng bên cạnh Bành Tiểu Phi vô thức ưỡn thẳng lưng, ngỡ như bị ánh mắt cô nhìn thấu.
(2) “Bích huyết” là máu xanh. Thời Chu Kính Vương, Trường Hoằng chết vì nước Thục, sau ba năm máu của ông đã chuyển thành màu xanh. Sau này thường dùng “bích huyết” để chỉ dòng máu chảy vì chính nghĩa.
Tình yêu đầu đời ở tuổi mười ba, mơ hồ đến phong phú và cứ thế kéo dài qua năm tháng. Giờ chẳng còn sức mà đoạn tình, lại không thể làm hoa nhàn cò dại coi nhẹ việc đợi chờ, Khánh Đệ chỉ muốn tránh xa tảng đá ngầm tình cảm, tìm một con đường khác tĩnh lặng hơn. Cô cũng đã nỗ lực nhét tất cả những gì thuộc về quá khứ