Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2748 lượt.
một lát, mẹ đừng lo lắng gì cả". Trong lúc nhìn nhau, cả hai mẹ con đều hiểu những điều người kia muốn nói.
Bà an ủi mẹ, rồi quay sang nói với Ba Tư Cần, "Không tiện tiếp đãi anh ở đây, ra ngoài nói chuyện đi".
Ba Tư Cần buồn bã gật đầu, đợi Khương Phượng Anh rửa tay lấy thêm chiếc áo khoác, ông lại cúi người chào bà cụ, "Bác gái, cháu xin lỗi".
"Tôi còn chưa chết." Bà cụ nói năng khó khăn, nhưng vẫn quyết nhả từng chữ, từng chữ một, vô cùng chắc chắn. "Không dám nhận đại lễ của Bát phủ tuần án đại nhân!"
Dù đủ già để không còn gặp trở ngại bởi những lời như thế, nhưng lúc này Ba Tư Cần vẫn ngượng ngùng chẳng biết nên đối đáp ra sao, đành nhìn Khương Phượng Anh với ánh mắt tội lỗi.
Cơn chấn động qua đi, Khương Phượng Anh lấy lại vẻ lạnh lùng bình tĩnh như thường. "Ra ngoài đi. Có chuyện gì ra ngoài nói."
Xuống dưới lầu, cảnh vệ của Ba Tư Cần mặc quần áo thường phục đứng canh trước xe, thấy thủ trưởng, vội vã mở cửa xe.
Khương Phượng Anh như không nhìn thấy, bước thẳng vể phía trước. Ba Tư Cần khoát tay với cậu cảnh vệ, ý bảo cậu ta không cần đi theo. Người cảnh vệ không hề do dự, vẫn bám sát theo sau họ.
Ba Tư Cần cố ý lùi lại nửa bước, lén nhìn, tóc mai của Khương Phượng Anh đã bạc quá nửa, khóe mắt và phần cổ bắt đầu xuất hiện những vết nhăn sâu, nhưng quần áo đơn giản sạch sẽ, dáng vẻ nhanh nhẹn như hồi còn trẻ.
Ra khỏi cổng khu, rẽ trái vòng lên đường lớn, tầng trên của cửa hàng bên đường là một nhà hàng bán đồ ăn Tây. Trước Tết Khương Thượng Nghiêu đã đưa mẹ và bà ngoại tới đây ăn cơm một lần. Khương Phượng Anh ngồi xuống nơi gần cửa sổ lần trước, "Ngồi đi", bà ra hiệu cho Ba Tư Cần ngồi vào vị trí đối diện.
Gọi hai tách trà, Khương Phượng Anh nói trước: "Tôi cũng không hỏi ông vì sao lại biết chỗ này. Lần đầu tiên nhìn thấy ông trên ti vi, khi ấy ông còn là chủ tịch tỉnh, gần mười năm trôi qua từ ngày ấy, nếu có lòng đi tìm, chắc cũng chẳng kéo dài tới tận mười năm, nhất định vì ông đã gặp Nghiêu Nghiêu. Tôi chỉ có một câu thôi, con trai do tôi nuôi lớn, nó cũng nhiều tật xấu, nhưng quyết không giống bố nó, thấy lợi quên nghĩa. Không tin, ông thử nói rõ sự thật với nó một lần xem".
Gừng càng già càng cay. Khương Phượng Anh vừa gặp đã vào thẳng vấn đề, thái độ không chút nhã nhặn, như nằm trong dự liệu của Ba Tư Cần mà lại như không phải. "Em vẫn tính cách ngày xưa, thẳng thắn nghĩa hiệp."
Một lần nữa được nghe lời bình phẩm này, Khương Phượng Anh chỉ có cảm giác trào phúng. Nếu không phải trong lòng bà đầy nghĩa hiệp, sao hồi ấy có thể để bàn thân phải chịu ấm ức, giữ kín tấm chân tình, nhẫn nhịn để Ô Vân Cách Nhật Lặc bắt nạt, sao có thể tha thứ cho những gì ông đã làm?
"Nói cái này cũng vô ích, thẳng thắn xem, ông muốn thế nào?"
Ba Tư Cần nắm chặt cốc trà trong tay, chăm chú nhìn Khương Phượng Anh, do dự hỏi: "Thượng Nghiêu... Sao lại có nó?".
Ngày ấy, binh đoàn xây đựng sản xuất là một tổ chức nông binh, thời bình là nông dân, thời chiến lại là binh lính. Năm 1976, binh đoàn hoàn thành sứ mệnh lịch sử, nên cũng bị giải tán. Dù là người hướng dẫn của liên đội, nhưng Ba Tư Cần cũng không có biên chế bộ đội. Khi ấy lại có cơ hội vào làm việc ở công xã Kỳ Lý, và cùng thời gian đó, Khương Phượng Anh cũng mang thai. Để tránh ảnh hưởng tới con đường chính trị sau này, ông đã dỗ dành bà bỏ đi đứa bé, đợi công việc của ông ổn định, kết hôn rồi sẽ sinh con.
Khương Phượng Anh bưng bát thuốc ra thai trên tay, uống hai hớp, nhưng thực sự khó có thể dứt bỏ máu thịt của mình, bèn móc họng nôn ra bằng hết. Thanh niên tình nguyện trong đội lần lượt về thành phố, bà cố gắng che giấu, để bảo toàn danh dự cho người mình yêu. Ba Tư Cần cuối cùng cũng được vào công xã làm việc đúng như mong muốn, còn bà vẫn ở nơi xa hàng trăm dặm, giúp đại đội nuôi cừu.
Từ khi bà mang thai, sau đó lại nghĩ bà ngoan ngoãn nghe lời bỏ đi đứa bé rồi, Ba Tư Cần sớm đã có ý lảng tránh bà. Khương Phượng Anh chỉ tưởng công việc của ông bận rộn, thêm tránh miệng lưỡi thế gian, nên hoàn toàn không biết tình bạn cách mạng giữa Ba Tư Cần và Ô Vân Cách Nhật Lặc đang ngày một tiến triển. Mang thai hơn tám tháng, vừa đói vừa rét, lại sợ sinh con không ai chăm sóc, bà mới nghiến răng nghiến lợi tìm tới Kỳ Lý. Lúc này bà mới biết nửa tháng trước Ba Tư Cần đã xin nghỉ rời đi. Tin ông bỏ đi không lời từ biệt như sấm nổ giữa trời quang, suốt dọc đường quay về đại đội, bà như người mất hồn, vấp ngã liên tục. Trong đầu hiện lên những hành động trước và sau của ông, liên hệ với nhau, dù cương trực ngốc nghếch đến đâu, bà cũng hiểu được ngụ ý đằng sau những hành động đó.
Bao oán hận trong suốt ba mươi năm qua, giờ hà tất phải nhắc lại chuyện cũ? Dù tính cách Khương Phượng Anh cương nghị, nhưng khi nhớ lại quá khứ, bà vẫn thấy đau đớn như chọc vào vết thương cũ, trái tim nhói lên nhức nhối. "Với tâm địa lang sói của ông, chắc chắn không thể hiểu được, nhưng tôi là một người mẹ."
"Phượng Anh, anh xin lỗi. Nhưng..." Sự bất lực và tủi hổ giằng co trên mặt Ba Tư Cần, không thể tưởng tượng được nỗi đau đớn củ