Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.
hần tò mò.
Ngoài ra, cùng với việc mở rộng cơ sở hạ tầng, vấn đề xây dựng đường sắt trên cao cần một lượng gang thép rất lớn. Làm thế nào chọn được thời cơ thích hợp, nhờ vào quan hệ với cục trưởng Cục vận tải là chú Mạnh, tiếp cận rút ngắn khoảng cách với Diệp Thận Huy, từ đó góp một phần vốn vào nhà máy gang thép và chia sẻ một phần lợi nhuận, cũng là điều anh cần phải lo liệu gấp.
"Anh Khương, điện thoại." Tiểu Đặng nhắc nhở anh
Người gọi tới là đại đồ đệ đi theo Vương Bá Long hơn mười năm nay. Khương Thượng Nghiêu vừa nhìn tên hiện trên màn hình, trái tim như nhảy nhót vui sướng.
"Anh Khương, cuối cùng cũng đợi được rồi." Đầu dây bên kia, Tứ Nhi cố gắng kìm nén niềm vui qua giọng nói. Từ mười lăm tháng Giêng tới hôm nay, hơn một tháng trời túc trực 24/24, luân phiên nhau, thực sự chẳng dễ dàng gì.
"Chắc chắn?"
"Chắc chắn. Xe đi về hướng Vấn Sơn, chỉ khoảng nửa tiếng nữa là lên đường cao tốc."
"Đổi xe!" Khương Thượng Nghiêu ra lệnh, "Trên xe có người của Cục Cảnh vệ Bộ Công an, cẩn thận! Đi theo tới đường cao tốc thì rút".
Tứ Nhi dứt khoát "Vâng" một tiếng rồi lập tức cúp máy sau đó thông báo cho những người mai phục theo dõi giải tán.
Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu, quay sang nói với Tiểu Đặng: "Về thành phố", rồi nắm chặt tay, cố gắng điều hòa hơi thở hết lần này tới lần khác.
Vợ của Đội trưởng Lương tiếp quản một khách sạn ba sao ở Vấn Sơn, nhìn thì nhỏ nhưng bên trong thứ gì cũng có, phòng bố trí hài hòa dễ chịu. Khương Thượng Nghiêu thuê luôn mấy phòng trong thời gian dài để đám huynh đệ rảnh rỗi lên đó chơi bài
Về Vấn Sơn liền vào khách sạn, bước chân Khương Thượng Nghiêu chẳng ngơi nghỉ, có lẽ đang tính toán thời gian. Từ Nguyên Châu đến Vấn Sơn, đi đường cao tốc hết một tiếng đồng hồ, lúc này, Ba Tư Cần có lẽ đang trên đường.
Từ mười lăm tháng Giêng tới nay, gần hai tháng trời, hôm nay Ba Tư Cần, người quyền cao chức trọng, uy phong lẫy lừng cũng có dũng khí đối diện với hành động đê hèn hơn ba mươi năm trước của mình. Sau khi kích động vì kết quả của việc chờ đợi lâu tới mức anh bắt đầu buông xuôi và có ý định từ bỏ, Khương Thượng Nghiêu không còn chút cảm giác vui mừng nào trong lòng chỉ tồn tại sự bất lực và bất an sâu sắc.
Khương Phượng Anh đang ở nhà lau dọn, hoàn toàn không rằng con trai đã sắp xếp những gì cho mình.
Lao động vất vả cả một đời, gần về già cuộc sống vật chất bỗng dưng thay đổi, sau khi nghỉ hưu Khương Phượng Anh chẳng biết làm thế nào cho đỡ buồn chán. Định khôi phục lại những sở thích hồi còn trẻ, nhưng thị lực giờ đã kém, cầm con dao khắc mà lần nào cũng không thể xuống tay.
Tiết trời đầu xuân, cây cỏ xanh tươi. Khương Phượng Anh lau nhà xong, cô giúp việc cũng vừa cho bà cụ ăn bữa sáng.
Bỗng thấy buồn chán, Khương Phượng Anh nói với mẹ: "Mẹ, hôm nay trời đẹp, con giúp mẹ sắp xếp lại mấy chậu hoa ở ban công nhé".
Bà cụ mỉm cười, giơ tay chỉ về hướng ban công. Khương Phượng Anh hiểu ý mẹ, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời mùa xuân ấm áp khiến lòng người như bừng sáng theo. "Con đẩy mẹ ra đấy, hai mẹ con mình tắm nắng rồi trò chuyện."
Cô giúp việc trải một tấm thảm, sau đó đi chuẩn bị cơm trưa.
Hoa cỏ ngoài ban công từ trước tới nay vẫn do bà cụ chăm sóc, Khương Phượng Anh cũng hiểu chút ít, bèn xé một túi bùn mới con trai mang về, vừa trộn phân bón vào trong đó vừa nói với mẹ: "Ban sáng đi chợ, con gặp cô Hướng ở khu tập thể cũ, cứ khen con phát về hậu vận. Con bảo nhà nào cũng có cảnh khó nói của nhà ấy, nhàn rỗi quá khiến người ta buồn chán, cũng chẳng biết sau khi nghỉ hưu, mẹ sống thế nào nữa".
Bà cụ chỉ chỉ vào đống chậu hoa, cười tươi.
Khương Phượng Anh cũng cười, "Con không thích cái này, nếu có một thằng cu mũm mĩm cho con bế thì thích hơn, thay tã thay bỉm phục vụ nó, còn có ý nghĩa hơn nhiều".
Bà cụ gật đầu liên tục, ánh mắt thoáng vẻ tiếc nuối, "Nghiêu Nghiêu...".
"Nói ra mới nhớ, cháu trai trưởng của bà sáng nay về, ánh mắt rất khác mọi ngày." Khương Phượng Anh cố ý để lửng, thấy bà cụ quả nhiên vịn hai tay vào bánh xe, nửa thân người nghiêng về phía trước, bất giác phì cười.
"Thật không?"
Những nếp nhăn giữa trán Khương Phượng Anh thêm sâu, phẫn nộ vô cùng: "Còn chưa kịp hỏi rõ, nó đã bỏ đi mất."
Nói rồi cũng tỏ vẻ tiếc nuối bất lực như bà cụ, "Mẹ nói xem, nếu sớm hiểu ra, dùng tâm đãi tâm, thì đâu kéo dài tới tận ngày hôm nay?".
Đang than vắn thở dài, chuông cửa bỗng reo, Khương Phượng Anh phủi phủi bàn tay đầy đất, đứng dậy hỏi với giọng nghi hoặc, "Nghiêu Nghiêu, con về đấy à? Sao nói đến nhà máy, về sớm vậy?".
Cuộc đối thoại rì rầm nho nhỏ vọng lại, Khương Phượng Anh ra phòng khách, đến hành lang, cô giúp việc quay đầu gọi: "Chị Anh, có người tìm chị".
Bà đứng giữa hành lang, cả thân hình như cứng lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông cao lớn nơi cửa ra vào, cả sống lưng vừa được ánh nắng mặt trời sưởi ấm bỗng chốc lạnh buốt, như sự tàn khốc của cơn bão khủng khiếp xuyên qua thảo nguyên năm 1976.
Đêm mùa đông năm ấy, cuồng phong gào rú, cuồn cuộn vang k