Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2732 lượt.
ùng, chỉ cảm thấy những ngày tiếp theo của mình chắc sẽ không thuận lợi.
Năm nay lại càng khó khăn. Nhát dao đầu năm đó biết rõ là bị người ta hại, nhưng lại không sao nắm được chứng cứ. Nhiếp Nhị định học cách của Khu Đức, vờ mình là người có lý, bày ra bộ dạng của kẻ bị hại, tóm gọn cả mẻ lưới. Sau khi báo án, hắn tòa ra khắp nơi tìm người. Cả thành phố Vấn Sơn bất kỳ xó xỉnh nào, hắn cũng xới tung cả lên, nhưng vẫn chẳng phát hiện ra tung tích của hung thủ. Đúng vào lúc này, thì lại xảy ra chuyện ở trạm kiểm tra.
Trong mắt Nhiếp Nhị, Khương Thượng Nghiêu và Hắc Tử chính là hai thiên tướng của Khu Đức. Một kẻ hoạt động ngầm khuấy đục nước, kẻ kia nghênh ngang lột da hổ. Lần trước khi bị đâm một nhát, đám thuộc hạ của hắn đã tận mắt nhìn thấy xe của Hắc Tử dưới hầm để xe khu sauna. Lần này lại là Hắc Tử chạy đến hiện trường trước bắt hết đám huynh đệ của hắn, ao dám nói chuyện hôm nay không phải đã sắp xếp trước?
Gần sáng, Nhiếp Nhị vẫn buồn bực không sao ngú được. Không phải hắn không tự tin, những lời nói với đại đồ đệ cũng chẳng phải hư ngôn. Thực sự đã bị ép tới mức không còn đường, lui nữa, cùng lắm thì cá chết lưới rách. Nhưng trước khi lưới rách, cá đã chết rồi, phú quý bao nhiêu năm, sao cam tâm đây?
Suy đi tính lại, hắn cố gắng trấn tĩnh, xòe bàn tay ra đếm nhẩm tên một số người. Đếm mãi, đếm mãi, trong lòng lại dâng lên cảm giác bất lực. Tung hoành hơn nửa đời người, lần đầu tiên hắn thấy bứt rứt không yên thế này. Nhiếp Nhị có được ngày hôm nay, đương nhiên không phải người mềm yếu thiếu quyết đoán. Suy nghĩ hồi lâu, hắn quyết định gọi vợ dậy, nói: "Ngày mai đưa tiểu nhị về nhà bà ngoại".
Vợ hắn vẫn đang ngái ngủ, dụi dụi mắt, trách: "Nửa đêm nửa hôm, bị thần kinh gì thê? Lại nhắm được con nào rồi, định mang về nhà chắc? Bà mày...".
Còn chưa nói xong, bà ta đã bị hắn giơ chân đạp thẳng xuống giường. Vợ hắn ngồi trên sàn nhà sững người, rồi hoàn toàn tỉnh ngủ, khóc lóc bò lên giường, không ngừng đấm đá, cấu véo.
Nhiếp Nhị giơ tay giữ vợ lại, miệng chửi rủa: "Ăn nói linh tinh cũng phải đúng lúc chứ, ông mày cũng chỉ muốn tốt cho chúng mày thôi!". Nói rồi, hắn nhìn vào khuôn mặt tròn tròn đã bị mớ tóc lòa xòa che kín, bất giác lòng mềm đi mấy phần, "Phượng Nhi, tính cách tôi khó ưa như vậy, thật vất vả cho bà đã theo tôi bao năm nay".
Cả đời chưa bao giờ hắn dịu dàng như thế, vợ hắn sững lại ngay tức khắc. Nhiếp Nhị thở dài, đang định nói cho vợ biết mật khẩu của tài khoản trong mấy ngân hàng, thì dưới nhà vang lên chuông gọi cửa.
"Ai mà nửa đêm nửa hôm lại bấm chuông inh ỏi thế không biết?" Vợ hắn làu bàu.
"Đi xem là biết." Nhiếp Nhị ngồi dậy, đợi vợ ra khỏi phòng ngủ, hắn mặc quần áo, nhảy từ ban công này sang ban công khác, bám vào ống dẫn nước, theo đó trượt xuống.
Thỏ khôn ba hang, sống ngoài giang hồ bao nhiêu năm như thế, hắn sớm đã có phòng bị. Trong nhà phân thành nhiều khu, chỉ cần chạy thoát ra ngoài tỉnh, thay đổi diện mạo rồi lẩn tránh vài năm là xong. Chỉ khổ cho Phượng Nhi, phải vất vả đưa theo lũ trẻ thời gian này.
Cũng may là đúng hôm hắn mất ngủ. Từ trong gió vọng tới tiếng lào xào ở hành lang và tiếng hét như lợn bị cắt tiết của bà vợ. Đám tiểu tử đó, ngay cả còi cảnh sát cũng không thổi một tiếng, len lén mò vào nhà hắn. Nhiếp Nhị giấu mình trong bụi cây ở vườn sau nhà, ngẩng đầu nhìn lên ánh đèn trên tầng hai, nháy mắt chạy thẳng tới chân tường vây.
Hắn bám lên trên, hai tay bấu chặt vào gạch thủy tinh của tường vây, đang định lấy sức leo lên, thì mấy chùm sáng tập trung chiếu thẳng vào người hắn.
Trạch Đồng Hỷ về đến ủy ban, văn kiện và hồ sơ phải xem đã được đặt trên bàn, thư ký báo cáo với ông lịch làm việc ngày hôm nay, sau đó đưa cho ông một tập tin tức. Những văn kiện và thư từ quan trọng đa phần đều do thư ký đích thân đưa cho ông. Trạch Đồng Hỷ nhận lấy rồi nhìn hai lá thư, sau đó gọi mấy cuộc điện thoại kiểm tra tình hình, mười phút sau lại bấm số gọi cho thư ký thứ nhất của tỉnh ủy, Sái Tấn Lâm, hỏi xem bí thư hôm nay có thời gian hay không.
Qua trưa, Trạch Đồng Hỷ vào văn phòng của Ba Tư Cần. Sau khi ngồi xuống ghế sô pha, ông đưa lá thư trong tay cho Ba Tư Cần.
Đọc kỹ thư tố cáo, Ba Tư Cần chau mày, hỏi: "Lưu Trung Hán này thân phận và đơn vị công tác thế nào?".
\'"Sau khi nhận được đơn tố cáo, tôi đã điều tra sơ bộ rồi, Lưu Trung Hán đúng như những gì lá thư này viết. Ông ta vốn là phó tránh văn phòng ba phòng kiểm toán thành phố Vấn Sơn. Năm 2002, ông ta đích danh tố cáo bí thư đương nhiệm của thành phố Vấn Sơn Ngụy Kiệt trong thời gian làm thị trưởng Vấn Sơn, cùng con trai là Ngụy Hoài Nguyên và đồng đảng cùng tỉnh. Giám đốc Lý Bình của chi nhánh Công ty Tam Kiến Vấn Sơn đã giao toàn bộ những công trình bị tháo dỡ và tái định cư cho Công ty trách nhiệm hữu hạn kiến trúc Đắc Lợi Vấn Sơn. Công ty Đắc Lợi này tôi cũng đã điều tra. Đại diện pháp nhân là Vu Thành Vĩ, em rể của nghi phạm trong tổ chức tội phạm gây ra một loạt những hành vi gây rối ngày