Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2728 lượt.
ghiêu cười, "Chú Đức, không giấu gì chú, nói ra cũng rất có nguồn gốc. Năm ấy, mẹ cháu tham gia vào nhóm thanh niên tới Nội Mông, Bí thư Ba là liên đội trưởng của binh đoàn. Nhóm thanh niên trì thức ấy nhận được sự giúp đỡ và chăm sóc của Bí thư Ba, giờ đa phần đã nghỉ hưu cả rồi. Tết năm nay nhớ lại chuyện cũ nên muốn tụ tập một bữa, nhắc đến Bí thư Ba. Hồi Tết cháu cũng mới được nghe chuyện này. Biết Bí thư Ba sẽ đến Vấn Sơn, có thể sẽ ở lại vài ngày rồi mới về, mẹ cháu và đám thanh niên tri thức kia cảm thấy rất vinh hạnh khi mời được ông ấy".
Vài người lẳng lặng gật đầu, quan hệ của Hắc Tử và Khương Thượng Nghiêu khá gần gũi, anh ta liền đập một cái vào ngực bạn, nháy mắt nói: "Cái chân này lớn đấy, có ngại ôm lấy không?".
"Thôi đi, người ta biết mình là ai?" Khương Thượng Nghiêu khịt mũi, liếc thấy ánh mắt thâm trầm đầy ẩn ý của chú Đức, lòng anh bỗng lạnh theo.
Đang trò chuyện, thím nhỏ bế đứa bé gõ cửa, nói cơm tối đã chuẩn bị xong cả rồi. Sau bữa ăn, Khương Thượng Nghiêu xin phép rời đi trước, chú Đức nhân tiện xua những kẻ khác luôn, chỉ giữ lại mình Quang Diệu. Trong thư phòng, ông đi đi lại lại liên tục, may mà Quang Diệu đã quen với tình huống như vậy. Lúc này anh ta chỉ biết im lặng quan sát sắc mặt thâm trầm của chú Đức, tim loạn nhịp.
"Hãy kể lại toàn bộ kế hoạch mà Thạch Đầu vạch ra cho ta nghe." Ánh mắt chú Đức sâu thẳm.
Quang Diệu hít một hơi thật sâu, tập trung tinh thần nghĩ, rồi bắt đầu tường thuật lại những chuyện đã xảy ra.
Tiếng đồng hồ tích tắc, nghe xong chú Đức trầm ngâm rất lâu. Quang Diệu thấp thỏm hỏi: "Chú Đức, đây không phải chuyện tốt sao? Lẽ nào còn có vấn đề gì nữa?".
Chú Đức nghiêm túc quan sát ánh mắt không hiểu gì của Quang Diệu, đột nhiên lẳng lặng thở dài. Thạch Đầu được lắm, chỉ một kế hoạch mà có thể lôi hết người tâm phúc của ông vào. Quang Diệu, Bá Long và Hắc Tử đương nhiên thật lòng muốn mang lại bất ngờ cho ông, nhưng nhìn từ khía cạnh khác, có thể thấy được sức ảnh hưởng của Thạch Đầu đối với họ.
Khi đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa, người Khu Đức ngưỡng mộ nhất chính là Gia Cát Lượng. Cả đời ông tin thờ cũng chỉ có hai chữ cẩn trọng mà thôi. Thạch Đầu rõ ràng có tư cách để kế thừa sự nghiệp của ông, cũng có đủ năng lực để điều khiển đám tiểu tử này, nhưng sau khi có tiểu bảo bối, lòng Khu Đức thêm vài phần phức tạp.
"Bắt đầu từ hôm nay, cậu phải để ý một chút. Lần này Nhiếp Nhị vào đó, cơ hội ra được là không cao. Có vài kẻ sẽ không thể kiên nhẫn mà nhảy ra đấy."
Quang Diệu luôn suy nghĩ thận trọng, chỉ cần nghĩ kỹ một chút đã đoán ra kẻ đó là ai, "Chú Đức, ý chú là Tang Cẩu?".
Khu Đức gật đầu: "Mười năm rồi".
Với người trong giang hồ, tiền tài là vật ngoài thân, đến đến đi đi như dòng nước. Số tiền Tang Cẩu lấy ở sòng bạc mang theo chắc chắn không đủ cho hắn tiêu suốt mười năm qua. "Chú Đức yên tâm, cháu sẽ lo liệu thỏa đáng."
Chú Đức lại gật đầu, ngay lập tức nhìn chằm chằm vào mắt Quang Diệu, nói thêm, "Chuyện này, cậu biết, ta biết".
Giọng ông âm trầm, sát khí trong mắt phóng tới, Quang Diệu sững lại, ngồi thẳng người, đáp: "Chú Đức, cháu hiểu".
Những thay đổi dưới bầu trời Vấn Sơn chẳng liên quan gì tới Khánh Đệ. Cô đang cố gắng điều chỉnh tâm trạng, đối phó với chuyển biến lớn trong cuộc đời mình.
Học viện Điện ảnh từ trước tới nay vẫn coi trọng việc phỏng vấn trực tiếp. Nghe nói thi vấn đáp của khoa Văn được chia làm hai phần: nói tiếng anh và thảo luận. Khi thảo luận, những câu hỏi mà thầy cô đưa ra không giới hạn trong lĩnh vực nhất định, truyền thống này nhằm tìm hiểu tính cách và khả năng cảm nhận nghệ thuật của thí sinh, do đó không có cách nào ôn tập, đành dựa vào những kiến thức đã tích lũy và sự ổn định trong tâm lý mà thôi.
Sự thực đúng như thế. Các thầy cô giáo ngồi thành hàng, đầu tiên hỏi về lý lịch cơ bản của thí sinh, sau đó giáo viên hướng dẫn của Khánh Đệ hỏi ấn tượng của cô đối với Vấn Sơn, rồi hỏi cô có thích Vấn Sơn không? Trước kia, Khánh Đệ hay vào học ké nên cũng tiếp xúc qua với các giáo viên còn lại, vì vậy lần này cô không căng thẳng lắm.
Cô thành thật trả lời, "Không thích ạ. Nhưng quê hương là một phần không ai có thể cắt bỏ, là nền tảng của sinh mạng. Đối với em mà nói, cuộc sống tinh thần của em không bị Vấn Sơn ràng buộc, nên khi rời khỏi đó, em cũng không có cảm giác vui mừng vì được giải thoát".
"Nếu dùng một tác phẩm văn học để so sánh với quê hương của em, em sẽ chọn tác phẩm nào?" Một giáo viên ngồi bên cạnh giáo viên hướng dẫn của Khánh Đệ hỏi.
Khánh Đệ suy nghĩ khá kỹ, "Em sẽ dùng tác phẩm văn học của Liên Xô cũ để so sánh. Những buổi tối mùa đông lạnh lẽo, đứng lặng lẽ bên nhánh Hoàng Hà, cảm nhận nỗi khổ hạnh không thể đảo ngược mà những người dân nơi đây đang gánh chịu do mảnh đất hàng nghìn năm này gây ra, và cảm nhận tính cách lặng lẽ thâm trầm của họ".
Cuộc thi vấn đáp tiếp tục diễn ra với những đề tài nhẹ nhàng hơn. Kết thúc cuộc thi, Khánh Đệ thở dài, lấy di động ra xem, không ít cuộc gọi nhỡ.
Cô gọi cho em gái trước tiên.
Tiểu Ái còn lo lắng hơn cả