Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2729 lượt.
t chi tiết về thành quả của lần càn quét băng nhóm tội phạm xã hội đen lần này, tin Nhiếp Nhị đang bị giam giữ đã được chứng thực.
Khu Đức cầm tờ báo, những ngón tay khẽ run run.
"Chú, có kích động không?" Hắc Tử nằm thoải mái, hai chân vắt chéo hỏi với giọng gian xảo.
Thời gian này, ngày nào cũng phải thẩm tra 24/24, có là người sắt cũng không chịu nổi. Sau khi lệnh quản chế bị dỡ bỏ, Hắc Tử lập tức về nhà ngủ một giấc. Vừa tỉnh dậy, anh ta liền gọi điện đến khu nhà ở Tích Sa Vi.
Chú Đức trừng mắt nhìn đứa cháu, cả đám đồ đệ hò hét ủng hộ, rồi chú lại cười vui vẻ, có chút cảm thán: "Lần này, động tĩnh không nhỏ".
"Đúng thế." Hắc Tử hào hứng kể lại cảnh ngày hôm ấy. "Hôm ấy Bí thư Ba rất giận, về tới thành phố liền mở cuộc họp thường vụ khẩn cấp, trong cuộc họp người đầu tiên bị chất vấn là Uông Kiến Bình. Hỏi Uông Kiến Bình đã quản lý công tác trị an của Vấn Sơn thế nào? Uông Kiến Bình đáng thương bình thường thích giương nanh múa vuốt, thế mà trước mặt Bí thư Ba lại chẳng dám ho he, mặt đỏ bừng bừng, sợ tới đái ra quần."
Những người khác không hiểu cụ thể sự việc thế nào. Thấy Hắc Tử vừa nói vừa tả, mọi người đều nghiêm túc lắng nghe. Ai ngờ Hắc Tử dương dương tự đắc nói trơn tuột quên cả hình tượng, cuối cùng đã để lộ đầu mối lớn.
Tiếng cười trong phòng khách vang lên vui vẻ, Quang Diệu trêu anh ta, "Cậu và lão Uông có thù cũng không nên dùng việc công để báo thù riêng thế chứ, có ai như cậu không hả?".
Hắc Tử gãi đầu, xua tay nói, "Chi tiết nhỏ thì đừng có đối chứng với tôi, tiếp tục, tiếp tục. Lại nói Uông Kiến Bình khi ấy bị đả kích tới cứng lưỡi, Bí thư Ba lập tức ra lệnh đình chỉ công tác của Uông Kiến Bình để điều tra, rồi lại đưa Chính ủy Hà lên làm tổ trưởng tổ công tác. Sau đó, các cậu biết rồi đấy, Phó cục Hoàng giới thiệu tôi và lão Lương vào tổ công tác. Vì vậy, người anh em, tôi đây chẳng có thời gian mà thông báo cho cậu, vừa vào tổ công tác, di động bị thu ngay, không thể gửi tin nhắn".
Câu cuối cùng nói với Khương Thượng Nghiêu. Anh gật đầu tỏ vẻ hiểu, nói: "Mình biết. Vừa thấy di động của cậu tắt máy là đã dự cảm được tình hình rồi".
Ánh mắt chú Đức dừng lại trên người hai anh em họ một lúc, sau đó nhịn cười giục Hắc Tử, "Sau đó thì sao?".
"Sau đó thì bắt hết đám người ở trạm kiểm tra Tầm Phong Sơn tống vào doanh trại quân đội gần đấy, cả tối phải thẩm tra. Thực ra ai chẳng biết là Nhiếp Nhị, nếu không phải làm theo quy tắc, mình chỉ muốn đạp thẳng cửa xông vào nhà Nhiếp Nhị. Đến đêm, đám đệ tử không thể trụ nổi, dần dần cung khai hết. Thế là được rồi phải không? Lực lượng cảnh sát vũ trang và bên công an bắt đầu phối hợp hành động, tôi tự nhận mình dũng cảm đi tới mời Nhiếp Nhị gia."
Nội dung tiếp theo mà Hắc Tử sẽ kể chính là kết quả thẩm tra Nhiếp Nhị. Nhưng sợ bị cơ quan kỷ luật, đương nhiên Hắc Tử không dám tùy tiện mở miệng, mọi người cũng chẳng làm khó anh ta. Cười một lúc, đề tài này dần dần trầm xuống.
Chú Đức lại đọc hết một lượt những tin mới, rồi bỏ chiếc kính lão xuống, nhìn mấy tiểu tử đang ngồi trên ghế sô pha, vờ nổi giận: "Mấy người các cậu, chê tôi già rồi, không trọng dụng nữa phải không? Kế hoạch lớn như thế, lại không tiết lộ một chút nào".
Vương Bá Long đột nhiên có chút ngượng ngùng, liếc nhìn những người khác. Ai cũng đang ngồi thẳng lưng, chỉ có Khương Thượng Nghiêu là mỉm cười, còn Quang Diệu mặt lúng túng, Hắc Tử toét miệng, không biết khó xử hay không biết nên trả lời thế nào.
"Chú Đức, cái này..." Vương Bá Long cũng không biết phải giải thích ra sao.
"Chú, lần này chú nhỏ mọn quá rồi." Hắc Tử cười gian tà.
"Chú Đức, sai ở cháu. Là cháu bảo họ đừng tiết lộ cho chú biết vội. Một là chuyện không biết có thành hay không, hai là nếu thành công, thì đây đúng là tin vui lớn, ba là trong tiểu thuyết chẳng phải vẫn thường viết thế sao? Học xong phải độc lập tác chiến. Việc này thành công rồi, chứng tỏ bốn chúng cháu thật sự đã học thành tài, học được một hai phần thủ đoạn của chú." Khương Thượng Nghiêu thành khẩn nói.
Những lời này khiến chú Đức rất vui định làm bộ làm tịch, đáng tiếc dưới cằm chẳng có bộ râu dài cho chú vờ vịt vuốt vuốt.
Hắc Tử vui vẻ, "Chú vui thì cứ cười đi, sau này đất Vấn Sơn chỉ còn mình chú là lớn tuổi nhất thôi. Sang năm đại thọ sáu mươi, cháu đoán tiệc chắc phải bày tới tận đêm ấy".
Dù là câu nói đùa, nhưng mọi người trong phòng ai cũng hiểu. Chú Đức tưởng tượng ra cảnh vui vẻ ấy, thầm mừng trong lòng. Những người bước chân vào giới giang hồ ở Vấn Sơn ngày ấy, hôm nay chỉ còn một mình Khu Đức ông. Đây là kết quả của tổng hợp những nỗ lực về tài trí, năng lực và con mắt. Ông mỉm cười, vờ như không để ý, hỏi: "Thạch Đầu, nhân vật quan trọng trong vụ này, Ba Tư Cần, sao cậu có tin tức ông ta sẽ đến Vấn Sơn?\'
Khu Đức đúng là gừng già, một câu hỏi đánh đúng trọng tâm vấn đề. Thực tế những người khác cũng đang ngấm ngầm suy đoán. Hai tháng trước Khương Thượng Nghiêu đã vạch ra kế hoạch này, nhưng sao anh biết Bí thư Ba sẽ tới Vấn Sơn và lại đến khu tập thể đường sắt?
Khương Thượng N