Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2733 lượt.
hôm qua Nhiếp Khánh Minh."
Thấy Ba Tư Cần thoáng kinh ngạc, đưa cho mình một điếu thuốc, Trạch Đồng Hỷ nhận lấy rồi châm lửa cho đối phương trước. Ông biết mình vừa ném ra một quả lựu đạn rất lớn, có thể thế cục của Vấn Sơn sẽ có biến chuyển, lúc này cần phải hết sức thận trọng trong lời ăn tiếng nói.
Châm xong điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, Trạch Đồng Hỷ tiếp tục nói: "Năm 2002, Lưu Trung Hán gửi lá thư tố cáo ghi đích danh tên mình lên thị ủy thành phố Vấn Sơn, nhưng cũng chỉ như đá ném xuống biển, không lâu sau bị mất chức, điều đến trạm kiểm toán đường phố thuộc Cục Kiểm toán, và làm việc ở đấy cho tới tận bây giờ".
Đương nhiên, cũng có những lời đồn thổi. Thời gian đó, lá thư tố cáo ấy không đủ nặng để khiến người ta coi trọng, nguyên nhân vì sau khi căn phòng tập thể của mẹ vợ Lưu Trung Hán bị tháo dỡ di dời đã gây ra tranh chấp trong việc đền bù tiền. Lưu Trung Hán hành động như vậy bị người ta cho rằng dùng việc công để báo thù riêng.
Dù Trạch Đồng Hỷ cũng rất có thành kiến với thông gia nhà Ngụy Kiệt là Phó chủ tịch thường vụ tỉnh Lương Phúc Nghị, nhưng lúc này không thể mang tình cảm riêng tư vào báo cáo chính thức. Nói với cấp trên những lời đồn thổi chưa được chứng thực, việc này sẽ gây tổn hại cho hình tượng trong cách xử lý công việc của ông.
Hút hết một điếu thuốc, Ba Tư Cần trầm ngâm, nói: "Cùng một lá thư như thế này, sáng nay nhận được ba lá. Ngoài chỗ ông ra, phòng tin tức và tuyên truyền của tỉnh, rồi chỗ lão Viên cũng nhận được".
Lão Viên là phó bí thư phụ trách xây dựng Đảng, Trạch Đồng Hỷ nghe vậy vội gật đầu, đợi Ba Tư Cần ra chỉ thị.
Ai ngờ Ba Tư Cần nói xong liền trầm mặc, lúc lâu sau mới khẽ gật đầu, như quyết đoán. "Điều tra! Nhất định phải điều tra! Mà phải điều tra tới cùng. Đây cũng là cách mà chúng ta thể hiện trách nhiệm với đồng chí Ngụy Kiệt. Chỉ là, thị trưởng mới của Vấn Sơn chuẩn bị về nhậm chức, lúc này mà mở rộng phạm vi, thì sẽ gây ra những ảnh hưởng không tốt cho công tác quản lý Vấn Sơn. Vì vậy, làm gì cũng phải thật chắc."
Thị trưởng mới còn chưa về nhậm chức, nếu để tin tiêu cực trong giới quan trường Vấn Sơn truyền ra, khi vẫn còn hoang mang nghe ngóng lại thấy có bao người ngồi chờ xem kịch hay, sao có lòng dạ mà làm việc chứ? Hơn nữa vào lúc quan trọng thế này, không chỉ suy tính tới thời cục ở Vấn Sơn, mà những mối quan hệ trong tỉnh cũng cần thận trọng. Ngụy Kiệt là môn sinh của nguyên bí thư Cao, lại là thông gia của Lương Phúc Nghị; giật một sợi tóc cả cơ thể giật mình, không thể không để ý tới phản ứng của những mắt xích có liên quan. Càng không cần nói, trước kia Ba Tư Cần đã đàn áp tân thị trưởng Vấn Sơn mới Tần Thạnh một cú, lúc này Tần Thạnh lại tới nhậm chức. Ba Tư Cần quyết không thể dễ dàng khum tay nhường nhịn, để nhiệm kỳ này Tần Thạnh có thể ngồi vững trên ghế của mình.
Trong mắt Ba Tư Cần, Tần Thạnh chẳng qua chỉ là công tử cành vàng lá ngọc được đưa ra làm lá chắn. Ba Tư Cần coi trọng người đứng đằng sau Tần Thạnh hơn. Áp chế và thỏa hiệp là tính hai mặt của quyền lực, lúc cần thiết, Ngụy Kiệt sẽ là con tốt có hiệu quả.
Vốn là lão làng trong giới quan trường, ý tại ngôn ngoại mà Ba Tư Cần muốn nói Trạch Đồng Hỷ lập tức hiểu ngay, đây là chính sách ngoài lỏng trong chặt. "Bí thư yên tâm, ủy ban Kỷ luật sẽ thành lập tổ công tác trong ngày hôm nay, bắt đầu điều tra từ bên ngoài."
Ba Tư Cần gật đầu liên tục, rồi nói vài lời động viên, sau đó Trạch Đồng Hỷ xin phép cáo từ.
Trong văn phòng chỉ còn lại hơi thở của Ba Tư Cần. Cơ thể ông vốn luôn quen với tình trạng căng thẳng, nhưng do cả đêm không ngủ, tuổi cũng đã nhiều, nên trí lực nhất thời khó tránh khỏi mệt mỏi.
Ông ngồi vào chiếc ghế da mà trong tỉnh Tế Tây không biết bao người ngưỡng mộ, lại châm thêm một điếu thuốc nữa cho tinh thần tỉnh táo.
Cơn thịnh nộ lôi đình của buổi chiều hôm qua, một vì ông thân làm quan phụ mẫu, nơi mình quản lý lại tồn tại một thế lực xấu xa hoành hành ngang dọc, coi thường pháp luật như thế, không diệt trừ không thể yên lòng dân; hai vì khi ông nghe thấy cái tên đó, Nhiếp Nhị của Vấn Sơn, cũng chính là Nhiếp Khánh Minh, cái tên ông ghi nhớ khắc sâu. Con trai ông chính vì cái chết của em trai Nhiếp Khánh Minh mà phải vào tù.
Phượng Anh, đây có thể coi như hành động chuộc tội của anh.
Trong làn khói thuốc mịt mùng, như đang hiện rõ ánh mắt khinh bỉ của Khương Phượng Anh.
Ba Tư Cần đột nhiên thở dài, dập tắt điếu thuốc.
Tin Nhiếp Nhị bị bắt mấy hôm sau đã lan truyền khắp Vấn Sơn.
Vào tối hôm hắn bị bắt, vợ Nhiếp Nhị cũng được mời tới đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra. Mấy đồ đệ và thuộc hạ mà Nhiếp Nhị trọng dụng cũng bị bắt cùng thời điểm đó. Những cở sở kinh doanh về đêm và toàn bộ sổ sách đều bị niêm phong. Giữa đêm ấy, khi các trạm kiểm tra gần mạn trái của Vấn Sơn bị lực lượng cảnh sát trang bị vũ khí phong tỏa, thuộc hạ của Nhiếp Nhị cảm thấy có gì đó không bình thường, kẻ thì chờ đợi, người lại nhanh nhẹn chuẩn bị đường rút để tránh bão.
Mấy ngày sau, ngay trang đầu của tờ Nhật báo Vấn Sơn có bài viế