Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2720 lượt.
xe biến mất ở đại lộ, Lưu Đại Lỗi không thể tự chủ được cầm cuốn tạp chí lên nghiêm túc ngắm nghía một lượt, hồi lâu mới tiếc nuối than: "Chị dâu chỉ kém ở phần ngực, nếu thêm được hai lạng thịt vào đó thì… khụ khụ khụ".
Người con gái này, sau khi rời khỏi Vấn Sơn chẳng còn ngoan ngoãn hiền thục nữa, mặc chiếc áo len thì lộ nửa cánh tay, cái thứ ôm chặt đôi chân dài chẳng biết nên gọi là tất hay là quần đây, mái tóc dài đen mượt mà như thế mà cắt xoẹt cái thành ngắn ngủn, còn uống rượu với bạn nam sống cùng nhà, lại đi chèo thuyền thưởng hoa với đàn ông, giờ lại còn...
Trước đó, Khương Thượng Nghiêu không kịp suy nghĩ về việc tại sao ảnh của Khánh Đệ lại xuất hiện trên bìa tạp chí, giờ anh đã hiểu. Chắc chắn có liên quan tới anh bạn cùng nhà Chu Quân kia!
Khương Thượng Nghiêu ngồi dựa vào thành ghế nhắm mắt như ngủ, trong cơn tức giận suy nghĩ của anh lại lang thang tới chỗ bức ảnh. Đối với cơ thể mà anh nhắm mắt anh cũng vẽ ra được từng đường cong ấy, anh thậm chí còn có thể hồi tưởng lại cảm xúc của mình trên từng bộ phận của cơ thể ấy.
Mỗi phân mỗi tấc trên đó đều là của anh! Đều là của anh!
Đi được nửa đường, Khương Thượng Nghiêu dần hạ hỏa. Nhớ lại thời gian đầu khi Khánh Đệ đến Dã Nam công tác, thần sắc vui tươi, mỗi hành động mỗi bước chân đều tràn đầy sức sống và nét tươi trẻ. Khi ấy cách nhau một tấm kính trong phòng thăm người thân, qua nụ cười vu vơ tùy hứng của cô, anh cũng có thể mạnh mẽ cảm nhận được sự tự tin và kỳ vọng vô cùng lớn của cô dành cho tương lai.
Chính tinh thần ấy đã có sức tác động khiến tâm hồn anh được sống lại, và dẫn dắt nó từng bước từng bước ra khỏi bùn lầy.
Nhưng, cùng với mỗi bước thăng tiến trong sự nghiệp của anh, những sắc màu vui tươi trong ánh mắt cô cũng ngày càng nhạt phai.
Đúng như những gì cô từng nói khi chia tay, họ đang theo đuổi hai con đường khác nhau. Đối với cô mà nói, rời khỏi Vấn Sơn là một sự giải phóng, giống như được giải thoát. Nếu cuộc sống lúc này chính là phong cảnh trên con đường tương lai mà cô đã kỳ vọng có thể khiến cô vui vẻ, thì anh cũng sẽ nhượng bộ khắc phục.
Như đã từng hứa với cô, anh sẽ đồng hành cùng cô suốt chặng đường đời.
Gặp được Chu Quân cũng là nửa đêm. Sau khi tự giải tỏa cho mình, cơn phẫn nộ trong anh đã giảm bớt, nhưng bỗng chốc lại bùng lên lúc nhìn thấy bộ ngực trắng muốt của Chu Quân.
"Sao anh toàn mò đến đây vào nửa đêm canh ba thế? " Giọng Chu Quân như vẫn còn ngái ngủ.
"Hai người một nam một nữ sống cùng nhau, anh không thể chú ý một chút à?" Khương Thượng Nghiêu hỏi lại, ngón trỏ chỉ vào ngực Chu Quân.
Chu Quân bất giác rùng mình, tránh ra nửa bước. Vừa được nhường đường, Khương Thượng Nghiêu phủi tay, vẻ mặt ghê tởm như vừa chạm vào thứ gì đó đáng sợ, đi thẳng vào trong.
Nhìn anh bước thẳng vào phòng Khánh Đệ với khí thế của người đi bắt kẻ gian, Chu Quân hoàn toàn tỉnh ngủ.
"Này... này..."
Mở cửa ra, Khương Thượng Nghiêu bỗng nghệch mặt, quay người hỏi Chu Quân: "Khánh Đệ đâu?".
Đôi mắt như bắn ra lửa kia nhìn về nơi không nên nhìn, Chu Quân hai tay ôm ngực, "Cô ấy về nhà rồi".
Khương Thượng Nghiêu đột nhiên nhìn lên. Sau khi hạ hỏa mới nghĩ ra nên gọi điện thông báo một tiếng, nhưng lúc ấy đã nửa đêm, Khánh Đệ có thói quen ngủ sớm, anh nghĩ đến rồi sẽ nói, ai ngờ quên mất. "Tại sao lại về nhà?"
Giọng chất vấn đầy phẫn nộ, Chu Quân chỉ muốn đáp trả anh rằng, "Làm sao tôi biết được, biết cũng không nói cho anh", nhưng đôi mắt sắc lẹm kia cứ nhìn chăm chăm như muốn đóng đinh mình vào sàn nhà, như thể Khánh Đệ có chuyện gì cũng đều liên quan tới mình vậy, không nói rõ ràng chắc người đàn ông này chẳng chịu bỏ qua mà về. Chu Quân hơi nhát gan, ngập ngừng rồi nói: "Buổi tối em gái cô ấy gọi điện đến... hình như có rắc rối gì đó".
"Lúc mấy giờ?"
"Mười một, mười hai giờ."
Nửa đêm canh ba, không có chuyến xe, cũng chưa chắc đã có tàu, cô vội vội vàng vàng về nhà như thế chắc là có việc gấp. Khương Thượng Nghiêu thoáng trầm ngâm, rồi nói với Chu Quân: "Cảm ơn anh".
Thái độ thay đổi đột ngột, nhất thời Chu Quân không phản ứng kịp, Khương Thượng Nghiêu đã quay người đi xuống nhà. Chu Quân đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng xe lao vụt từ con ngõ hẹp ra ngoài đường lớn, bất giác đưa tay lên sờ cổ, cúi xuống lẩm bẩm: "Chuyện cổ tích, ông chủ ngành than quả là hào khí".
Vừa xuống lầu Khương Thượng Nghiêu liền bấm máy cho Khánh Đệ. Cô đang trên tàu hỏa, lập tức lửa giận trong người anh lại bốc lên, song vẫn cố gắng nén giận, nói: "Nhà có việc em chỉ cần gọi điện cho anh, anh sẽ giúp em giải quyết, sáng sớm mai em đi chuyến sớm về cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. Nửa đêm nửa hôm đi tàu như thế không thuộc đường thuộc xá người ta lừa thì sao?".
Thấy đầu dây bên kia im lặng, Khương Thượng Nghiêu bất giác hỏi lại: "Khánh Đệ?".
"Dù em chưa tới Thạch Gia Trang, nhưng cũng không đến nỗi bị người ta bắt mất. Anh đang dọa hay nghi ngờ khả năng của em? Mấy năm nay em vẫn sống một mình rất tốt, cũng chẳng thiếu cái chân cái tay nào."
Cảm giác sắp cãi nhau đến nơi,