pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2710 lượt.

ứng ở cửa nghe hết những gì cô nói.
Những người khác còn đang ngẩn ra, chị gái Hướng Lôi đã lao lên. Hai người phụ nữ lập tức quấn lấy nhau mà đánh. Mẹ Hướng Lôi thời còn trẻ cũng là một tay đánh nhau cừ, phản ứng nhanh nhẹn, vội xông lên vừa kéo con gái vừa đạp Ái Đệ. Còn hai người đàn ông trong nhà, Hướng Lôi và bố anh ta, miệng thì ra sức khuyên nhủ song cũng chẳng dám đến gần, chỉ đứng bên cạnh không biết làm thế nào cho phải.
Đang đánh nhau rất hăng, đột nhiên tiếng động lớn vang lên, tiếng kính vỡ vụn, tất cả người trong nhà đều sợ hãi giật mình. Ái Đệ đứng giữa đám thủy tinh vụn, tay áo ngủ bị xé rách, tóc bị chị gái Hướng Lôi túm lấy giật tung tóe. Cô hít một hơi thật sâu, mắt nhìn chằm chằm vào Hướng Lôi, giọng vang lên trong không khí tĩnh lặng: "Anh không định sống tiếp với tôi nữa phải không?".
Mọi người không ngờ cô lại căm hận như thế, hai người kéo kéo giằng giằng, mà cô vẫn thò được tay ra lật đổ chiếc ti vi bên cạnh xuống đất. Đang trong lúc sững sờ, Ái Đệ bước qua đám thủy tinh, vào phòng thu dọn hành lý.
Hướng Lôi sắc mặt xám lại, "Ái Đệ, Ái Đệ", anh ta vừa nói vừa chạy vào theo, không để ý tới mẹ và chị mình cũng đang theo đuôi.
Hướng Lôi ra sức khẩn cầu Ái Đệ nhưng cô bỏ ngoài tai. Trong lúc thu dọn quần áo, thấy chiếc vòng vàng bà cô chồng tặng khi kết hôn hôn, cô cười nhạt một tiếng, rồi ném ra đầu giường, chỉ giữ lại dây chuyền và đôi khuyên tai mẹ mình tặng.
Mẹ Hướng Lôi mấp máy môi, định nói lại thôi.
Cuối cùng là cuốn sổ tiết kiệm trong ngăn kéo. Ái Đệ ném lên giường, "Tôi nghĩ chắc các người cũng không cho tôi mang theo đâu. Hướng Lôi, anh giữ đi".
Ra ngoài phòng khách, Hướng Lôi đuổi theo, nhưng bị chị gái kéo tay ngăn lại: "Vài ngày nữa sẽ về thôi, mày lo gì chứ?".
Áí Đệ mím chặt môi, đi lướt qua nói với bố chồng một câu: "Bố, bố giữ sức khỏe".
Ra tới cửa, như chợt nhớ cái gì đấy, cô đột ngột dừng bước quay người ném chìa khóa trong túi vào, nhìn thẳng mặt chị Hướng Lôi, nói: "Phải, tôi sẽ quay lại, tôi còn phải lấy tiền tiết kiệm của mình, đấy là tiền mồ hôi nước mắt của tôi. Của mình tôi".
Rất nhiều thơ ca đã so sánh tính cánh phụ nữ tựa như thảo nguyên rộng lớn, rất đỗi phong phú. Lòng kiên nhẫn và lương thiện bẩm sinh của họ có thể khiến hàng ngàn, hàng vạn nhà chiêm tinh hài lòng. Sấm chớp đùng đùng, phong ba bão táp, cho dù ngọn lửa làm thảo nguyên bốc cháy, hành vi bạo lực tước đoạt mọi cơ hội sống, thì họ vẫn tràn ngập hy vọng.
Khánh Đệ không tin Ái Đệ sẽ suy sụp như thế, nhưng khoảng thời gian chung sống với gia đình chồng thật sự chẳng khác kiếp nạn là bao.
Vừa hay tin em gái đã chuyển khỏi nhà chồng, Khánh Đệ đứng ngồi không yên. Trong lúc khó khăn nhường ấy, cô nhất định phải ở cạnh em gái, nắm chặt tay em, hai chị em nương tựa vào nhau như ngày xưa.
Hôm sau có xe về Nguyên Châu sớm, nhưng cứ nghĩ phải chờ đợi thêm mấy tiếng đồng hồ nữa, Khánh Đệ lại bứt rứt như con thú bị giam hãm trong lồng chật chội. Cô nhanh chóng thu dọn hành lý ra ga tàu Bắc Kinh ngồi bừa lên một chuyến chạy qua ga Thạch Gia Trang, đến đó có thể bắt chuyến xe bốn giờ sáng về Vấn Sơn.
Tờ mờ sáng, Khương Thượng Nghiêu đón được cô ở ga tàu Thạch Gia Trang.
Sương sớm đọng trên mái tóc ngắn của anh, Khánh Đệ hơi chóng mặt, nhìn vào mắt anh, gần như chìm đắm trong vẻ dịu dàng của đôi mắt ấy. "Anh đến thật à?"
"Yên tâm, Hắc Tử đã gọi điện cho anh, tìm thấy Ái Đệ trong một phòng trọ nhỏ gần nhà em. Cậu ấy đã đưa Ái Đệ đến khách sạn của vợ Đội trưởng Lương rồi."
Không ngờ anh đã giúp mình bố trí xong xuôi cho Ái Đệ tốt, Khánh Đệ sững ngưòi, gật gật đầu.
Sau khi dỗ cô lên xe nằm, anh đổi chỗ cho Tiểu Đặng. Khánh Đệ đắp chiếc áo khoác của anh lên người. Lúc này, trong lòng cô tràn ngập mùi hương quen thuộc, và cả ánh mắt bình tĩnh dưới đôi mày rậm của anh nữa. Qua gương chiếu hậu, anh biết cô đang nhìn mình. Thấy Tiểu Đặng đang ngồi ngủ gà ngủ gật bên cạnh, anh cất tiếng khẽ nói với cô: "Ngủ một lát đi, về đến nơi cùng nhau ăn bữa cơm trưa, nếu nhanh chưa biết chừng còn kịp chuẩn bị mang bữa sáng cho em gái em".
Khánh Đệ mím môi cười, trái tim nặng nề bỗng nhẹ nhõm đi nhiều, "Vất vả cho anh quá".
Qua gương chiếu hậu, anh vờ nổi cáu.
Không khí tĩnh lặng, Khánh Đệ mệt mỏi cả đêm, nên vừa thả lòng cơ thể đã chìm vào giấc mộng sâu.
Lần thứ hai vào nhà trọ ở, nên Ái Đệ không sợ hãi như lần trước. Trong một căn phòng bé xíu, cô khóa trái cửa, co ro ngồi ở đầu giường. Từ phía bên kia của bức tường mỏng không cách âm vọng sang âm thanh đàn hồi của tấm đệm và những tiếng rên rỉ cố kìm nén, cô lặng lẽ đếm thứ tiết tấu ấy, bất chợt phì cười.
Cùng một thời gian trên trái đất, luôn có người cười và kẻ khóc. Hôm nay đúng lúc tới lượt cô xui xẻo mà thôi.
Cô nên suy nghĩ phải làm thế nào, nhưng lúc này đầu óc và cả trái tim cô đều trống rỗng. Hai người phòng bên cạnh quả là có thể lực tốt, hì hục gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng vang lên tiếng thở hắt ra thỏa mãn. Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh, trái tim trống rỗng của Ái Đệ bỗng dấy lên cảm