Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2718 lượt.

Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm hồi lâu, rồi dịu giọng nói: "Anh lo lắng cho em, nên mới sốt sắng thế. Quan trọng là lát nữa phải chuyển xe, em sẽ ngồi đợi gần một tiếng ở ga, một thân một mình, ngủ gật gì đấy…"
"Em cũng biết đợi chuyến sáng mai thì tốt hơn, nhưng ngồi nhẩm tính thời gian, em không sao ngồi yên ở nhà được." Dù thay đổi thế nào, anh cũng vẫn mang tác phong của người lớn tuổi vùng quê. Luôn cho rằng con gái không làm được việc gì, không dựa dẫm vào đàn ông thì không biết phải trái. Khánh Đệ thấy bất lực vô cùng, có điều lúc này tâm trạng cô đang rất tệ, cũng chẳng muốn tranh luận tiếp nữa.
"Ở nhà xảy ra chuyện gì thế? Bố em sao?"
"Em gái em. Nó không sống nổi nữa đòi ly hôn, tối nay đã mang va li quần áo đi khỏi nhà."
Giọng nói không pha chút tức giận, có thể tưởng tượng ra thần thái chán nản của cô lúc này. Cơn giận vừa rồi tiêu tan, lòng anh lo lắng, chỉ thấy luyến tiếc, "Em đến ga Thạch Gia Trạng thì chờ anh, đừng đi đâu cả, anh tới đón em".
Cúp máy, Khương Thượng Nghiêu định gọi dặn dò Đại Lỗi tới đó trước để giúp, nhưng chợt nhớ ra, anh bấm máy gọi cho Hắc Tử.
Đồng chí Khu Thắng Trung gần đây làm việc chăm chỉ cần mẫm, cai rất nhiều tiệc rượu và các trò tiêu khiển khác, hằng ngày làm việc xong liền về nhà ngủ. Bỗng nghe tin báo đến qua điện thoại cơn buồn ngủ của anh ta lập tức biến mất. "Thật không?"
Chưa đợi Khương Thượng Nghiêu xác nhận lại, Hắc Tử lập tức không còn tinh thần nữa, lười nhác trả lời: "Cô ấy và chồng cãi nhau đòi ly hôn, tần suất nhiều gần bằng số lần bố mẹ mình càm ràm bắt mình kết hôn, năm nào chẳng nói. Hồi Tết nhìn mắt thâm đen, trên mặt hằn rõ năm vết ngón tay, khóc kêu không sống nổi nữa, cuối cùng chẳng phải vẫn nói nói cười cười chui vào chăn đấy thôi",
"Nếu cậu cho rằng chỉ có thế thì mình cúp máy đây, còn phải khuyên giải Khánh Đệ." Khương Thượng Nghiêu nói vậy.
"Này, đừng cúp máy vội. Dù thật hay giả thì cũng bị cậu đánh thức rồi, mình giúp cậu đi xác nhận. Nếu lại đánh nhau gì gì đó, làm loạn trị an, gây hại cho an toàn công cộng thì cũng chẳng hay." Hắc Đệ nói giọng đại nghĩa.
Ở đơn vị, Hắc Tử luôn bị chèn ép, buồn bực không có chỗ để xả. Từ khi Uông Kiến Bình bị đình chỉ công tác để thẩm tra, anh ta mới lấy lại niềm tin, quyết chí cầu tiến, đến ăn nói cũng rất ra dáng. Khương Thượng Nghiêu cười thầm, hỏi: "Cậu có số của Ái Đệ không? Có thì tốt nhất, mình nghe Khánh Đệ nói hình nhu nó xách túi ra khỏi nhà chồng rồi. Nửa đêm thế này chắc chẳng có chỗ nào để đi, cậu tìm ở mấy nhà trọ quanh đấy xem".
Hắc Tử nói được, rồi đột nhiên thở dài, giọng bất lực hận sắt không thành thép, "Nha đầu chết tiệt ngang ngạnh bướng bình, bị người ta bắt nạt cũng không thèm nói với anh trai một câu".
Ái Đệ ngay lập tức nộp tiền cọc căn hộ mà hơn tháng trước mình đã ngắm trúng. Cô tính toán dù có vay tiền ngân hàng, thì khoản phải trả ban đầu cũng tương đối, nên bàn bạc với Hướng Lôi, bảo anh ta giục chị gái sớm trả tiền.
Ai ngờ Hướng Lôi ngoài miệng đồng ý, nhưng mấy ngày liền chẳng thấy động tĩnh gì. Ái Đệ lúc này mới nổi cơn tam bành. Chủ nhà quy định trong vòng nửa tháng phải nộp tiền làm thủ lục, cô phải tìm mọi cách mềm mỏng thuyết phục mới kéo dài được thêm thời gian, nhưng bị Hướng Lôi lần lữa lừng khừng, đừng nói tới việc mua nhà, đến tiền đặt cọc cũng sắp bốc hơi rồi.
Cô nhẫn nhịn không nhắc đến chuyện tiền đặt cọc, quyết định chờ xem biểu hiện của Hướng Lôi có thay đổi hay không. Song Hướng Lôi chẳng có khả năng quyết đoán, bộ dạng lúc nào cũng rụt rụt rè rè. Cơn giận trong lòng Ái Đệ đã hạ, nhưng hy vọng cũng theo đó mà tiêu tan.
Cứ thế này cô không cam tâm, biết chị gái cũng khó khăn, nên cô không nhắc chuyện này trước mặt Khánh Đệ, tự mình đi khắp nơi vay mượn tiền bạn bè, cuối cùng cũng nộp đủ số tiền cho đợt đóng đầu tiên. Ái Đệ nhớ tới bài học lần trước, không dám nói gì với người nhà Hướng Lôi, lén lút đến ngân hàng gửi tiền vào tài khoản của mình.
Ai ngờ lại gặp người hang xóm ở ngân hàng. Sống trong ngõ hẻm, nên tin tức lan nhanh khó tránh. Vừa về đến nhà Ái Đệ đã bị phủ đầu bởi màn chửi mắng của mẹ chồng.
Mẹ Hướng Lôi mắng cô là người tâm địa độc óc, có tiền mang đi gửi tiết kiệm, có cơm ăn không cho con gái bà con đường sống, mở mắt ra liền bắt con trai bà phải đòi tiền chị gái. Đứa con ngoan ngoãn của bà bị cô biến thành kẻ xấu xa, hoàn toàn không còn nghĩ đến tình thân ruột thịt nữa.
Ái Đệ nhịn rồi lại nhịn, đợi Hướng Lôi về xem anh ta có nói giúp cô một lời công bằng hay không, nhưng hiện thực khiến cô thất vọng thêm lần nữa. Hướng Lôi nghe thấy tiếng loảng xoảng bát đũa trong bếp, đầu càng cúi thấp, cuối cùng hỏi vợ: "Tiền tiết kiệm anh xem rồi không biến động, hôm nay tiền em mang đi gửi ở đâu ra?".






Ái Đệ thầm cười nhạt trong lòng. Khi chị gái anh ta trả cho một phần tiền, Hướng Lôi từng thề thốt sau này tiền sẽ giao cho cô nắm giữ, thì ra vẫn không yên tâm. Hơn nữa, ánh mắt và giọng nói ấy của Hướng Lôi rõ ràng đang nghi ngờ cô l