Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2686 lượt.
rước, "Tiểu Úy Tử?".
Vừa nghe thấy giọng cậu ta, đối phương lập tức cúp máy. Lưu Đại Lỗi thấy kỳ lạ bèn nhìn một cái, lúc này mới phát hiện ra tay mình đang cầm di động của lão đại. Thấy số lạ, Lưu Đại Lỗi do dự vài giây, rồi bước tới cạnh Khương Thượng Nghiêu, "Anh Khương".
Khương Thượng Nghiêu quay đầu lại, vẻ mặt thoáng chút phẫn nộ. Khánh Đệ ngồi thẳng dậy rời khỏi vòng tay anh, mắt vẫn sáng lấp lánh, ngượng ngùng nghịch mái tóc ngắn. Lưu Đại Lỗi căm hận, chỉ muốn cho mình hai cái bạt tai, nhưng đây là việc nghiêm túc, cậu ta khom người, mặt nhăn mày nhó, nói, "Anh Khương, không thể trách em, cái số điện thoại mà anh nói gọi đến rồi".
Ngay lập tức, Khương Thượng Nghiêu lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhận di động và nói với Khánh Đệ, "Anh ra ngoài nghe máy".
Ra khỏi con hẻm nhỏ, anh bấm máy gọi lại, đối phương chỉ nói ngắn gọn một câu, "Lộ diện rồi, có người nhìn thấy ở thị trấn gần quê hắn ta. Chắc chắn là Tang Cẩu".
Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu nhìn ánh trăng trong màn đêm mịt mờ, lặng lẽ châm một điếu thuốc và trầm ngâm hồi lâu, sau đó bấm máy gọi về Vấn Sơn, hỏi: "Nghiêm Quan, người trong ảnh còn nhớ không?".
Nghiêm Quan đáp, "Nhớ".
Khương Thượng Nghiêu ngồi ghế sau bất giác phì cười. Lưu Đại Lỗi tính cách vui vẻ, tiếp xúc với nhau lâu, anh không cảm thấy phiền phức, mà ngược lại còn thấy mỗi lúc Nhị Hóa ở bên rất có hiệu quả làm dịu thần kinh. Ví như lúc này chẳng hạn.
Ba ngày nay, anh không chỉ giới thiệu Diệp Thận Huy và Mạnh Thời Bình làm quen với nhau, mà còn cùng Diệp Thận Huy quyết định tỷ lệ vốn đầu tư cùng những công việc trong tương lai. Buổi tối, ăn cơm với bạn của Khánh Đệ xong, anh vội vội vàng vàng đáp chuyến bay đêm về Vấn Sơn. Càng gần Vấn Sơn, cảm xúc trong lòng càng không thể kìm được, giống hệt như tháng trước bày binh bố trận để bẫy Nhiếp Nhị vậy. Nhưng thần kinh bị câu chuyện cười này của Lưu Đại Lỗi làm cho giãn ra nhiều, anh dựa người vào ghế, từ từ thả lỏng cơ thể.
Khánh Đệ từng nói, "Những quá khứ buồn đau nặng nề kia, trong tương lai mà vô số khả năng có thể xảy đến với cuộc đời một con người, chỉ là chút mảnh vỡ thời gian không đáng kể".
Tang Cẩu đối với anh bây giờ, chẳng qua chỉ là một trang sách sắp được lật qua.
Sắp rồi.
Trên thượng lưu sông Tích Sa, ở một ngôi làng gần bờ sông, tay chân Tang Cẩu đang bị trói, ném trong một chuồng lợn bỏ hoang.
Nóc chuồng lợn bị thủng, có thể nhìn thấy một mảng trời đầy sao, xung quanh ngoài tiếng ếch nhái kêu thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác, thỉnh thoảng những cơn gió mang hơi nước từ bờ sông xuyên qua những ngọn đồi, qua cánh đồng hoang dã thổi tới, trong cái chuồng lợn rách nát bừa bãi, cỏ chất hàng đống liền dậy lên một thứ mùi hôi thối, khiến người ta muốn nôn.
Tang Cẩu lần mò dưới đống cỏ mình nằm lên, tìm xem có thứ vũ khí nào sót lại không, đáng tiếc hắn không phát hiện được bất cứ thứ gì. Chỉ khẽ động đậy, lập tức xung quanh hắn sẽ có một ánh mắt như dao liếc tới, một hảo hán cao lớn trầm mặc ít lời, đầu tiên là đạp cho hắn một cái vào ngực, sau đó kiểm tra kỹ càng cái dây đang trói quanh người hắn có dấu vết nới lỏng hay không.
Sau khi bị lôi ra khỏi cái xe cũ rách và bị trói ném vào chuồng lợn bỏ không này, Tang Cẩu nằm nghiêng như thế đã một ngày một đêm, không hạt cơm nào vào bụng, cứ mỗi tiếng đồng hồ trôi qua, người kia lại mang nửa thùng nước dội thẳng vào người hắn.
Hắn đã thăm dò quan sát nhiều lần, dù trong bóng tối có lập lòe bao nhiêu ánh lửa phát ra từ đầu lọc thuốc lá, thì vào chuồng lợn xử lý hắn cũng chỉ một người này. Sau hơn hai mươi tiếng đồng hồ, Tang Cẩu vẫn không biết lai lịch của đối phương
Dù đã phiêu bạt giang hồ bao nhiêu năm, hắn cũng không thể không lo lắng. Những tên đệ tử vì nghĩa quên mạng hắn gặp nhiều rồi, nhưng một tên đồ đệ vì nghĩa quên mạng có kỷ luật nguyên tắc thế này, hắn mới gặp lần đầu.
Song, giữa nơi nông thôn đồng không mông quạnh thế này, cho dù có gào thét cầu cứu chắc cũng chẳng ai đáp lại. Huống hồ, sợi dây thừng to bằng ba ngón tay chụm lại đang chặn ngang giữa hai hàm răng hắn, thắt ngang má vòng ra sau lưng, hai tay bẻ ngoặt ra phía sau, hai chân thì gập lại, trói chặt. Cách trói này không giống với những cách thức đơn giản khác, càng giãy thì các khớp lại càng đau nhức.
Điều khiến hắn hoảng sợ nhất là đối phương sau khi ném hắn vào đây bèn tỏ thái độ không thăm không hỏi, màn đêm tĩnh mịch, không khí nặng nề, rõ ràng đang đợi một nhân vật quan trọng hơn xuất hiện.
Gần tới hoàng hôn, Tang Cẩu đã từ bỏ ý định chạy trốn. Hắn dằn lòng lại lặng lẽ nằm nghiêng chờ đợi trong đống cỏ, cố gắng điều hòa hơi thở, tích lũy sức lực, để đổi phó với mối nguy hiểm có thể đến bất kỳ lúc nào khi màn đêm xuống.
Nhắm chặt hai mắt, hắn bắt đầu điểm lại từng người, từng người mà hắn đã đắc tội trong suốt hơn hai mươi năm lưu lạc giang hồ của mình.
Hơn mười tuổi, Tang Cẩu từ quê lên thành phố, từng làm thợ xây, sửa đường ống nước. Hai mươi tuổi vì đánh bạc và cướp của