Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2685 lượt.
br>Nhớ có lần gọi điện cho cô, thấy cô hẹn người ta ăn cơm gần Hậu Hải, anh bèn dặn Tiểu Đặng cho xe chạy về phía Địa An Môn.
Khánh Đệ liếc mắt nhìn anh hiểu ý. Khương Thượng Nghiêu nắm chặt tay cô, biết cô muốn cười mình, đột nhiên khẽ tiếng giải thích, "Nơi mà em thường đi, dù anh chưa từng đến, nhưng nghe vẫn rất thân thiết".
Khánh Đệ không nói gì, chỉ dùng lực siết chặt tay anh, đáy mắt lấp lánh niềm vui.
Lúc này, dọc phía Nam của Hậu Hải vô cùng đông vui náo nhiệt. Khánh Đệ đề nghị xuống đi bộ dọc bờ phía Bắc. Từ xa, Lưu Đại Lỗi nhìn theo bóng hai người họ, lắc đầu bất lực, "Người ta yêu đương thì ăn uống vui chơi, còn đôi này lại ra tận đây để đi dạo".
Tiểu Đặng nói như rất thấu hiểu, "Làm gì không quan trọng, quan trọng nhất là làm với ai".
"Tiểu Đặng, anh bỗng phát hiện ra, anh cần phải đề phòng chú, chú và Tiểu úy Tử nhà anh rất hợp ý nhau!"
"Anh Đại Lỗi..."
"Ha ha, chỗ này thật tuyệt, có tiền mua một Tứ hợp viện\' để sau này dưỡng lão."
\' Tử hợp viện: Kiểu kiến trúc cổ miền Bắc Trung Quốc, nhà xây bốn phía xung quanh và có khoảng sân lớn ở giữa.
Bờ Bắc của Hậu Hải mặt nước rộng, liễu rủ san sát, nửa đêm là lúc có thể ngắm ánh trăng nơi đáy nước. Chầm chậm bước về hướng Nam, Khương Thượng Nghiêu bất giác nhớ lại những cảnh tượng đẹp đẽ khi xưa. "Ngày mà giếng than đầu tiên của thôn Châu bắt đầu đi vào khai thác, buổi tối lúc anh đưa em về thôn Nam, cũng vào đêm trăng thế này."
Khi ấy đang giữa tháng Năm, họ men theo ruộng lúa với ánh trăng tiễn bước. Khi ấy họ vẫn kẻ trước người sau, chưa dám chạm tay. Khi ấy anh đưa cô về thôn Nam, hai người ngồi cùng nhau bên bức tường đá, có cây mơ già làm chứng, anh đã xin cô cho anh thêm chút thời gian.
"Em đợi anh."
Cô vẫn đang đợi anh, đợi tình yêu của anh, đợi anh thật sự hiểu thế nào là tình yêu. Khương Thượng Nghiêu nắm chặt những ngón tay cô, cảm kích và hổ thẹn không biết nói gì. Ông trời xót thương, anh cuối cùng vẫn gặp may.
"Chẳng biết tổ chim én còn ở đó không, đám chim non có khỏe không." Khánh Đệ buồn bã, “Vấn Sơn đối với em dường như đã xa lắm rồi".
Nghe vậy, trái tim anh đau nhói, nhưng ngay lập tức cũng hiểu. Dù cô ở đâu, chỉ cần thế giới của cô không chối bỏ anh là được. "Muốn về nhà, gọi điện thoại anh sẽ đến đón em. Phải rồi, hai hôm nữa hết bận rộn, anh mời Đàm Viên Viên và Chu Quân ăn cơm, thời gian địa điểm em quyết nhé."
"Sao, thấy họ có thành kiến với anh, nên định đột kích à?"
"Anh chân thành mà."
Khánh Đệ ngước mắt cười, thừa nhận lòng chân thành của anh.
Qua cầu Ngân Đĩnh, thoáng nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười nói, hai người rẽ vào một quán bar nhỏ trong hẻm
Ca sĩ trong quán bar đang cất tiếng hát. Khi bia được mang tới, cô gái mặc xường xám ngắn nền xanh hoa đỏ bắt đầu vang bài hát Người tình thương yêu, giọng uyển chuyển dịu dàng, lại có chút thương cảm.
Khương Thượng Nghiêu lặng lẽ ngồi song song với Khánh Đệ trên ghế. Nghe đến câu "Có anh trên đường tình, em hoàn toàn không cô đơn", anh vòng cánh tay dài của mình khẽ ôm Khánh Đệ vào lòng. Cô quay lại, nhìn ánh mắt cứ quấn lấy mình của người yêu. Ngay sau đó, giọng hát dịu dàng khẽ vang bên tai, "Anh đối với em tốt như thế, lần này hoàn toàn không giống".
Bao năm không được nghe anh hát, giọng hát vẫn khiến người ta cảm động nhường ấy, trầm ấm và có sức hấp dẫn. "Người thương yêu, người tình thương yêu, đây là thời khắc hạnh phúc nhất đời em." Anh cất cao giọng hát cùng cô ca sĩ trên sân khấu câu cuối cùng, đồng thời nghịch mớ tóc lòa xòa bên má Khánh Đệ, sững người nhìn cô, cười tươi, "Khánh Đệ, quá lâu rồi, anh chỉ để ý tới bản thân mình quá lâu rồi, cả những chuyện trước kia nữa, dường như anh quên mất rằng bên cạnh mình luôn có em... Thế mà lại chưa bao giờ nghiêm túc hát tặng em một bài, chưa từng khiến em cười vui vẻ. Cảm ơn em đã luôn bao dung cho sự ích kỷ của anh, cảm ơn em đã ở bên anh lâu như thế".
Cô mím chặt môi chầm chậm gật đầu, cuối cùng không kìm được, nước mắt vẫn trào ra, rơi xuống mu bàn tay anh. Một giọt, hai giọt, sau đó hòa thành một đường thẳng.
Anh giơ tay đưa sát miệng, hôn lên những giọt nước mắt của cô đọng trên tay mình.
"Khi ấy em nói hy vọng mười năm sau anh có tâm trạng hát cho nghe một bài, anh đã gật đầu. Anh ngốc quá, hoàn toàn không hiểu thứ em quan tâm nhất là gì, đó là anh đã đồng ý để em chờ đợi mười năm."
"Như thế cũng tốt." Khánh Đệ gục đầu vào hõm cổ anh, nước mắt thấm ướt vai anh, trong tiếng sụt sịt, cô nói với anh, "Thật mà, như thế này rất tuyệt".
"Cậu nói xem họ có hôn nhau không?" Lưu Đại Lỗi nhìn chằm chằm vào đôi tình nhân ngồi phía trước.
"Bao nhiêu người thế này, tính chị dâu lại bảo thủ như vậy, chắc không đâu". Tiểu Đặng cũng thò đầu ra nhìn theo Đại Lỗi.
"Anh với chú cược, anh cược chắc chắn hôn." Lưu Đại Lỗi nghển cổ, bộ dạng còn kích động hơn cả khi trao nụ hôn đầu, "Nhìn xem, gần rồi... gần rồi!".
"Anh Đại Lỗi, di động của anh kìa?"
"Mặc kệ nó!" Nói xong Lưu Đại Lỗi liền hối hận, nhận điện thoại mà mắt vẫn nhìn chăm chăm về phía t