The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2688 lượt.

iệm gì, buổi tối gió thổi cây reo thôi cũng sợ. Giờ không thế nữa. Nếu nói cô đơn, thực ra ngay cả khi đã kết hôn, hai năm nay có phải em chưa từng nếm trải cảm giác ấy đâu? Dù bên cạnh có người hay không, thì cảm giác cô đơn trong lòng mới thật sự khiến em khó chịu."
Khánh Đệ mím môi, khẽ vuốt mái tóc dài của em, rất lâu sau mới thốt lên một câu cảm khái, "Tiểu Ái lớn thật rồi".
Khánh Đệ ở lại Vấn Sơn sáu ngày. Trước khi quay về Bắc Kinh, cô tới gặp và cảm ơn Hắc Tử. Thái độ trịnh trọng khác thường ấy khiến Hắc Tử vô cùng ngượng ngùng, bèn nói; "Đừng cảm ơn anh. Anh thấy em gái em làm ăn buôn bán giỏi, thật lòng muốn cho cô ấy cơ hội được thể hiện, hằng tháng tiền tiêu vặt của anh phải trông chờ vào bà chủ Thẩm rồi". Mọi người đang cười nói vui vẻ, anh ta bất giác thở dài "Có việc để bận rộn, còn hơn ngồi lì trong phòng nghĩ ngợi lung tung".
Giọng nói của Hắc Tử như luyến tiếc, chua xót, Khương Thượng Nghiêu không kìm được liếc mắt nhìn Khánh Đệ một cái.
Khánh Đệ vẫn cười tươi: \'\'Vậy sau này Ái Đệ có chỗ nào không nên không phải, phiền anh bảo ban chỉ dạy nó".
Hắc Tử càng lúng túng khó xử, lén liếc nhìn Ái Đệ đang cúi đầu ăn cơm, và cũng liếc lại mình qua thành bát. Bốn mắt chạm nhau, Hắc Tử vội vàng né tránh, ho một tiếng rồi nói, "Sẽ cố gắng, cố gắng".
Lần này chia tay sẽ lại xa nhau vài tháng. Sau khi lên xe, Khánh Đệ lưu luyến quay đầu nhìn. Khương Thượng Nghiêu quan sát sắc mặt cô hồi lâu, khẽ hỏi: "Không phản đối nữa à? "
"Ái Đệ lớn rồi." Bóng dáng xinh đẹp dần khuất khỏi tầm mắt, Khánh Đệ quay đầu nói với anh, "Em tin nó có thể tự xử lý. Còn nữa, em nhờ anh quan tâm để ý tới em gái em, nếu anh Hắc Tử bắt nạt nó...".
"Yên tâm. Anh là anh rể của Ái Đệ trước, rồi mới là anh em với Hắc Tử."
Ánh mắt anh nghiêm túc nhưng mang chút gian xảo, vành tai Khánh Đệ bỗng nóng bừng, đành chọn cách phớt lờ, quay đầu hỏi người ngồi phía trước, "Đại Lỗi, anh giỏi lắm, mấy hôm tôi về chẳng thấy anh đâu, tránh tôi phải không?".
Lưu Đại Lỗi vội gào lên đầy oan khuất, "Chị dâu, em chân không tiếp đất, tất cả là vì…".
Qua gương chiếu hậu, liếc thấy ánh mắt cảnh cáo của lão đại, Lưu Đại Lỗi buồn rầu ngậm miệng, nghĩ nát óc tìm lý do khác "Vì hạnh phúc tương lai".
Bình thường Lưu Đại Lỗi chỉ mua vài ba cuốn tiểu thuyết võ hiệp đọc giải trí, có mua tạp chí thời trang bao giờ đâu chứ? Vỗ ngực tự nhận thì hùng dũng thế nhưng đến sạp báo hỏi, cậu ta nghệch mặt ra. Báo ra từ tháng Ba, ai còn giữ đến tháng Năm làm gì?
Cậu ta đi khắp một vòng Vấn Sơn, rồi lại quay về Nguyên Châu tiếp tục thu thập cả buổi chiều, cũng chỉ thu được hơn mười cuốn làm chiến lợi phẩm. Lúc đầu, cậu ta còn hùng dũng hứa sẽ làm tốt việc này, nên không thể cầm hơn mười cuốn tạp chí về nói với anh Khương rằng, "Chỉ còn chỗ này thôi, bán đắt hàng quá, hết rồi".
Thế chẳng phải tự mình đến nộp mạng hay sao?
Tìm mãi, tìm mãi, cũng may Tiểu Úy Tử thông minh, giúp cậu ta post thông báo lên mạng thu mua với giá cao, ngoài ra còn tìm đến tận nơi phát hành, thu về được hai hộp lớn, rồi mới dám quay về gặp lão đại.
"Hạnh phúc tương lai? Đại Lỗi, anh định kết hôn sao?"
"Hả?!" Lưu Đại Lỗi há miệng cứng lưỡi.
"Đính hôn, kết hôn thì sớm quá." Khương Thượng Nghiêu ngồi cạnh giải thích.
Người này còn hiểu tình hình hơn cả đương sự nữa. Lưu Đại Lỗi thầm nghĩ sao cậu ta lại không biết chuyện Tiểu Úy Tử đã đính hôn với mình chứ? Liếc mắt thấy Tiểu Đặng đang cười sung sướng trước tai họa của người khác, lại nhìn Khương Thượng Nghiêu giả bộ điềm tĩnh, Lưu Đại Lỗi đành phải vội vàng gật đầu nói phải.
Trong lúc nói chuyện, xe chuẩn bị ra khỏi Vấn Sơn. Khánh Đệ bỗng hỏi Khương Thượng Nghiêu: "Anh đưa em đi thật à? Không phải làm sao?".
"Anh cũng đúng lúc có việc phải đến đó.".
Khánh Đệ bận chăm sóc em gái mấy hôm nay, Khương Thượng Nghiêu cũng không rảnh. Diệp Thận Huy ở Tế Tây thêm vài ngày, sau đó quay về thành phố Tứ Cửu. Trong công cuộc kiểm soát tầm vĩ mô, việc xây dựng nhà máy thép lớn thế này phải được sự cho phép của nhiều ban ngành, quá trình thẩm tra nghiêm ngặt. Lần này Diệp Thận Huy phải đi vận động không ít nơi.
Trước đó không lâu, Diệp Thận Huy đứng ra mở tiệc mời Thị trưởng Tần và Khương Thượng Nghiêu, thái độ tử tế ấy một mặt muốn trả lời việc Khương Thượng Nghiêu có ý muốn góp cổ phần vào Tập đoàn Kim An. Và theo lẽ tự nhiên, Khương Thượng Nghiêu giới thiệu Diệp Thận Huy cho Cục trưởng Mạnh Thời Bình cũng là việc nên làm.
Chưa kể tới những lần đi vì công việc, con đường này anh đã đi đi về về không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng được đồng hành cùng người thương yêu, nắm những ngón tay thon dài của cô, nghe cô nói cười với Lưu Đại Lỗi, hoặc im lặng chăm chú quan sát cô...
Chỉ là tưởng tượng thôi cũng đã khiến anh vô cùng vui sướng rồi, chỉ hận một nỗi đường quá ngắn.
Hai căn hộ chung cư ở Đông Trực Môn anh mua năm ngoái đã giao cho công ty thiết kế, làm nội thất xong thì cũng sắp đến Thế vận hội. Nhưng vẫn phải đợi mấy tháng nữa, vì vậy đến đường Song Hòe Thụ, mang hành lý và đặc sản