Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2691 lượt.
quê hương mà mẹ Khánh Đệ chuẩn bị lên lầu, mở cửa cho Khánh Đệ xong, Khương Thượng Nghiêu nhìn sang phòng đối diện, "Ở tòa nhà này còn phòng cho thuê không?".
Khánh Đệ buồn cười, "Sao? Khương tổng thiếu một hành cung?".
Nhớ tới Chu Quân bán nude, mặt anh có vẻ không vui, "Sao em có thể cô nam quả nữ sống với nhau, nói ra nghe chẳng ổn chút nào".
Gia trưởng phong kiến! "Cô nam quả nữ sống cùng nhau quá bình thường, nhiều nam một nữ hoặc một nam nhiều nữ sống cùng nhau mới không bình thường."
Người con gái này! Khương Thượng Nghiêu bất lực.
Chu Quân vẫn chưa hết giờ làm, căn phòng rất đỗi yên tĩnh. Đặt đồ xuống, anh định ngồi thêm một lát, nhưng xem đồng hồ, đành lưu luyến ngước mắt chăm chú nhìn Khánh Đệ.
Ngồi trong xe đã nghe anh gọi điện thoại hẹn người ta, Khánh Đệ giục, "Đi đi, lỡ việc không hay đâu".
"Vậy tối nay nếu xong việc, anh đến tìm em nhé?"
Anh đứng bên cửa băn khoăn.
"Anh có chắc sau đó không phải tiếp đón họ?"
Khương Thượng Nghiêu chăm chú nhìn nụ cười nơi khóe môi cô, mặt nghiêm túc, "Lại đây".
Khánh Đệ do dự mấy giây, bước đến, không kịp mở miệng đã bị anh kéo vào lòng.
"Đừng cử động, anh chỉ ôm thôi."
Quay về vòng tay quen thuộc, vùi mặt vào hõm cổ anh, dường như cô có thể nghe thấy cả tiếng động mạch của anh đang chảy rần rật. Khánh Đệ do dự, cuối cùng từ từ vòng hai tay, ôm lấy anh.
Hành động ấy an ủi anh rất nhiều, anh thỏa mãn thở hắt ra, ôm cô thật chặt.
Tình nghĩa thâm sâu, không thể dùng lời tả hết. Trăm nghìn lời nói hóa thành một tiếng thở dài.
"Đến lúc phải đi rồi."
Anh khẽ gật đầu, ngón tay lưu luyến vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má cô.
"Đi đi." Cô mỉm cười, "Em đợi anh".
Đối với một lãnh đạo cấp cao như Mạnh Thời Bình, kiểu người làm ăn như Khương Thượng Nghiêu rất hiếm khi lọt vào mắt ông. Trước kia ông hòa nhã với anh chỉ vì nể mặt lão Khu, huống hồ, lý lịch của Khương Thượng Nghiêu có vết đen, Mạnh Thời Bình ít nhiều cũng thấy gượng gạo.
Nhưng sau này Khương Thượng Nghiêu có nhiều hành động bạo dạn, đầu tiên là dựa dẫm vào tập đoàn quốc doanh, sau đó tham gia cổ phần vào doanh nghiệp có quy mô lớn trong tỉnh Tế Tây, đồng thời còn tạo được thành tích lớn. Những thành tích ấy khiến Mạnh Thời Bình vô cùng hứng thú. Lúc trước, cảm nhận của ông dành cho Khương Thượng Nghiêu là tuổi trẻ, có nhuệ khí, có tài năng. Sau khi quan sát và tiếp xúc, ấn tượng của ông thay đổi rất nhiều. Người có tài không ít, song người tài trí song toàn, biết cách mượn thế lực của kẻ khác lại không nhiều. Điều khiến ông khâm phục nhất chính là thiếu niên đắc ý, nhưng không kiêu ngạo, chẳng làm càn.
Đầu năm, nghe tin Khương Thượng Nghiêu được chọn làm một trong mười thanh niên xuất sắc của tỉnh, thân là một thành viên trong thể chế này, ông rất hiểu thành tích đó có ý nghĩa thế nào, bất giác thầm vui cho tiểu tử ấy. Khi gặp mặt, Mạnh Thời Bình không ngớt lời tán dương Khương Thượng Nghiêu. Trước mặt ông, anh hành lễ đâu ra đấy, nào dám kiêu ngạo? Mạnh Thời Bình lần nữa nín cười gật đầu, thầm khen anh tử tế, biết lễ biết nghĩa.
Nói tới sự phát triển gần đây, Khương Thượng Nghiêu không tránh khỏi việc nhắc đến vấn đề Kim An có ý định đầu tư xây dựng nhà máy thép, rồi nói chủ tịch hội đồng quản trị của Kim An gần đây tới Tế Châu, và đã cùng dùng bữa tối với thị trường Vấn Sơn là Tần Thạnh. Vừa nhắc đến chuyện này, Khương Thượng Nghiêu để ý thấy lông mày của người đối diện hơi nhíu lại.
"Thanh niên các cậu có nhuệ khí, có chí tiến thủ, phát triển sự nghiệp, thân làm trưởng bối như tôi đương nhiên phải ra sức ủng hộ." Cuối cùng Mạnh Thời Bình cười tươi nói.
Một người đã lăn lộn nơi quan trường nhiều năm như ông, thái độ này quả thật không thường thấy, Khương Thượng Nghiêu trong lòng đã rất chắc chắn.
Sau khi hẹn ngày giờ mời dùng tiệc, rồi lại khéo léo từ chối ý tốt của Mạnh Thời Bình khi ông giữ lại dùng cơm, anh cáo từ ra về và hẹn gặp Diệp Thận Huy.
Bữa cơm này, hai người ăn gần ba tiếng, bàn từ việc cải tiến công nghệ luyện than cho tới lựa chọn địa điểm đặt nhà máy sản xuất thép và cơ cấu nhân sự, thảo luận rất nhiều tình tiết. Sau khi tạm biệt, tinh thần Khương Thượng Nghiêu có phần hào hứng.
Nhớ tới nụ cười của Khánh Đệ lúc nói "Em đợi anh", Khương Thượng Nghiêu vội vàng đi từ phía Đông sang phía Tây thành phố, chờ dưới tòa nhà ở đường Song Hòe Thụ.
"Anh Khương, đạo hạnh của anh vẫn chưa đủ." Phớt lờ cái chau mày không vui của lão đại, Lưu Đại Lỗi tiếp tục cằn nhằn, "Nên chuẩn bị ít nến, cắm thành hình trái tim trên mặt đất, sau đó ôm một bó hoa tươi thật lớn, đợi chị dâu xuống lầu, tặng hoa cho chị ấy, đảm bảo chị dâu sẽ vui mừng kinh ngạc mà ôm chầm lấy anh".
"Chuyện rùng rợn như thế cậu làm rồi à?" Không đợi Lưu Đại Lỗi mở miệng phủ nhận, Khương Thượng Nghiêu đã liếc thấy bóng dáng quen thuộc của Khánh Đệ, vội vàng bước đến, "Muốn đi đâu?".
Trời đã khuya, Khánh Đệ cũng chẳng biết làm gì. Tình cảnh này có vẻ giống sự ngượng ngùng của những đôi mới yêu nhau, hai người nhìn nhau, cùng cười. "Tùy anh, đâu cũng được."<