XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3031 lượt.

cung trắng muốt. Khương Thượng Nghiêu không dám nhìn, ánh mắt dịch lên phía trên, chỉ thấy mái tóc ngắn của cô rối tung, lòa xòa quét xuống mặt, chạm vào nơi mà anh đã từng hôn không biết bao nhiêu lần - đôi môi màu hồng phấn.
Thời khắc này, những gì anh nhìn thấy giống hệt cảnh tượng mỗi buổi sáng thức dậy ở Dã Nam trước kia, nhưng rõ ràng vẫn phảng phất điều không giống. Ngoài cảm giác ấm áp ra, trong không khí như chứa đựng thứ gì đó khiến trái tim người ta loạn nhịp.
Anh bỗng cảm thấy chỗ đó của mình căng cứng nhức nhối đến khó chịu, đành từ từ thả đôi chân xuống, đờ người ngồi thẳng trên ghế sô pha.
Khánh Đệ như nhận ra điều gì, có thể là ánh mắt mỗi lúc một nóng bỏng của anh, cũng có thể là bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ trong phòng. Một chùm sáng chiếu lên sàn nhà, ôm lấy nửa người cô. Cô đứng đó nhìn về phía anh, mắt chầm chậm nheo lại.
Khương Thượng Nghiêu không chắc có phải tai cô bắt đầu đỏ hồng lên không, chỉ nghe cô lẩm bẩm hai từ "háo sắc", rồi chạy thẳng vào phòng vệ sinh.
Anh xấu hổ vô cùng, ngồi một lát, mới băn khoăn hỏi: "Anh cách em cả mười trượng, sao háo được?".
Khánh Đệ miệng vẫn đầy kem đánh răng, cầm bàn chải đánh răng xuất hiện ở cửa phòng vệ sinh, nói không rõ ràng, "Anh dùng ánh mắt để... để ấy em", nói xong không đợi anh phản bác, lại nhanh chóng trốn vào nhà vệ sinh.
Khương Thượng Nghiêu vừa điều hòa xong hơi thở, giờ bỗng như nghẹn lại. Dù da mặt anh cũng dày, nhưng lúc này không thể không cảm thấy xấu hổ.
Anh thầm hoài nghi việc mình mang chiếc Hasselblad trong túi tặng cho Chu Quân liệu có ngu ngốc quá không. Dù sao nếu không có Chu Quân, một người quân tử chính trực như anh sao tối qua đến nỗi phải dùng ánh mắt để... với tấm ảnh trên bìa tạp chí của Khánh Đệ.
Trong điện thoại Chu Quân tình nguyện nói tối sẽ đứng bếp làm món lẩu Tứ Xuyên chính thống. Sau khi Khánh Đệ và Khương Thượng Nghiêu đi siêu thị mua nguyên liệu, buổi chiều một người tắt WangWang để viết bản thảo, một người nửa nằm nửa ngồi trên ghế sô pha đọc sách.
Hơn hai năm nay, Khương Thượng Nghiêu hiếm khi có quãng thời gian nhàn tản thế này. Khánh Đệ viết xong một đoạn, quay đầu nhìn người nằm trên ghế sô pha đang cuộn tròn ngủ từ bao giờ. Cô tắt loa máy tính, lẳng lặng tiến lại sát anh hơn một chút, gần như nín thở ngắm nghía khuôn mặt sớm đã khắc sâu trong tim.
Kể cả lúc ngủ say, hai lông mày anh vẫn khẽ chau lại, chẳng biết ở mỗi tấc nơi vầng trán kia có bao nhiêu trách nhiệm nặng nề không thể êm dịu và bao nhiêu hận thù được tích lũy không sao hóa giải nổi. Cô lặng lẽ ngồi bó gối trên tấm thảm trước đầu ghế sô pha, nhẹ nhàng dùng ánh mắt vuốt ve cung độ dưới cằm và sự ngoan cố giữa đôi lông mày anh.
Yêu anh, thương anh, không khô, không mất, không cô đơn, thứ gắn kết họ với nhau có lẽ là duyên phận của kiếp này.
Đột nhiên đôi mắt anh mở ra, Khánh Đệ mím môi mỉm cười: "Làm anh thức giấc à?".
Anh lắc đầu, vẫn nằm nguyên tư thế đó, chỉ trầm mặc đưa tay chạm khẽ vào má cô, ngón tay cái chầm chậm di chuyển, rất lâu sau mới nói: "Muốn hỏi anh điều gì phải không?".
Giọng anh khi mới ngủ dậy thật lười biếng và trầm thấp, vô cùng hấp dẫn. Điều này khiến Khánh Đệ nhớ tới cảnh vài ngày trước anh ôm cô trong lòng và hát cho cô nghe, nụ cười càng thêm dịu dàng. "Anh họ em đang chuẩn bị ly hôn. Nói đúng là, chị dâu đòi ly hôn."
Anh bất giác nhướng mày, bộ dạng như không hiểu chuyện gì, Khánh Đệ hoài nghi: "Anh thật sự không biết?".
Anh lắc đầu, nghiêng người quay mặt vào cô, nói, "Không biết, có điều nghe được tin này, anh rất vui".
Khánh Đệ trừng mắt lườm anh một cái, chẳng nói gì thêm.
Khương Thượng Nghiêu ghé sát vào mặt cô, quan sát một lúc, "Em nghĩ do anh làm phải không? Giận rồi à?".
"Em giận gì chứ? Nói là anh họ, nhưng từ nhỏ tới lớn nhìn thấy anh ấy chỉ chán ghét và có ác cảm. Giống như Ái Đệ đã nói, báo ứng thế là còn ít."
Sự thăm dò trong đôi mắt anh thêm sâu: "Vậy vấn đề khác thì sao?".
Cô chầm chậm thu lại nụ cười trên môi, quay đầu chăm chú nhìn anh.
"Rất tiếc, Khánh Đệ, không phải anh. Anh chẳng buồn quan tâm anh ta có ly hôn hay không, chỉ có thể nói rằng, Lương Phúc Nghị là người thông minh, ông ta cũng hiểu được rằng nhà thông gia lần này chắc chẳng có đường lui, nên mới dứt khoát đoạn tuyệt như thế."
Cô cắn chặt môi, nghiền ngẫm ý của anh.
"Khánh Đệ..."
"Ý anh là, bác trai em..."
Anh chầm chậm gật đầu, "Bác trai em bị con trai làm liên lụy quá sâu, tỉnh ủy hơn tháng nay điều tra ở phạm vi rộng đã có kết luận, chắc sắp tới sẽ chính thức thành lập tổ chuyên án".
Việc thành lập tổ chuyên án có nghĩa là gì, Khánh Đệ không hiểu lắm, nhưng Khương Thượng Nghiêu thì rất hiểu. Nó có nghĩa rằng cuộc điều tra vòng ngoài trước đó đã nắm được kha khá chứng cứ xác thực, có nghĩa là sẽ thông qua nghị quyết của Đảng, tỉnh ủy, có nghĩa là Ngụy Kiệt có khả năng sẽ bị "Khai trừ và trừng phạt".
Nhà họ Ngụy không còn ngày ngóc đầu lên nữa.
Mối thù của Khương Thượng Nghiêu với Ngụy Hoài Nguyên và Nhiếp Nhị đã kéo dài tận mười nă