Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2671 lượt.

g nề lên, rất lâu sau mới chầm chậm gật đầu, "Đồng ý!".
Ngày đầu tiên vụ án sơ thẩm xét xử Nhiếp Khánh Minh diễn ra ở Vấn Sơn, Khánh Đệ nhận được giấy báo trúng tuyển.
Cầm tờ giấy mỏng trên tay, cô ngồi xuống ghế sô pha lúc cười lúc khóc.
Sau khi tâm trạng đã bình tĩnh trở lại, việc đầu tiên Khánh Đệ làm là gọi điện cho Khương Thượng Nghiêu. Hình như anh đang ở nhà máy, xung quanh rất ồn ào. Một lúc sau, anh đi ra chỗ yên tĩnh, nghe thấy tin vui, dù cách xa cả nghìn kilomet, anh vẫn có thể cảm nhận được nụ cười nở trên môi Khánh Đệ, bèn nói: "Anh biết em làm được mà".
"Có phải là Khương Tử Nha đâu, còn phải bấm đốt ngón tay để tính." Cười nói một hồi, Khánh Đệ chuẩn bị cúp máy, "Anh làm việc đi".
"Đợi đã, nếu ngày mai không nhiều việc quá, tối nay anh sẽ tới đó." Yêu nhau mà mỗi người một nơi khiến người ta buồn bã, "Đợi được tin hãy nói".
Khánh Đệ nghe vậy dịu dàng khuyên, "Đừng đến nữa, anh nghỉ ngơi đi. Cửa hàng của Ái Đệ vài ngày nữa là khai trương, em sẽ về thăm nó trước khi nhập học, hai hôm tới phải hoàn thành bản thảo nộp xong sẽ sắp xếp thời gian về Vấn Sơn". Cô hiểu tâm trạng cồn cào lúc này của Khương Thượng Nghiêu. Vụ án Nhiếp Nhị đang được thụ lý, dù kết cục đã định, nhưng cô tin sau khi biết chắc chắn kết quả của vụ án, anh lại càng cần có thời gian ở một mình hơn.
Ước nguyện bao năm, lời thề sắt đá khi anh quỳ trước mộ hai chị em họ năm nào đã thành hiện thực. Tội Nhiếp Nhị rất nặng, không tránh được tử hình. Ngụy Hoài Nguyên đã bị bắt giam, có lẽ cũng phải ngồi bóc lịch vài năm. Anh nên đến Dương Cổ Lĩnh ngồi một lát, đối diện với tấm ảnh đen trắng nhỏ xíu gắn trước bia, nhắc lại những chuyện bi thương trước đấy.
"Khánh Đệ."
"Dạ?"
"Có em thật tốt, hạnh phúc đến mức chỉ muốn cười."
"Ngốc quá."
Cùng lúc ấy, người có tâm trạng bồn chồn bứt rứt không chỉ mình Khương Thượng Nghiêu, mà còn cả Khu Đức ở tiểu viện ngoài Tích Sa Vi.
Bao năm nay, Khu Đức chưa từng lo lắng phập phồng đến thế. Ông đi đi lại lại trong thư phòng, rồi mở cửa sổ ra, nhìn rặng liễu hiu bên bờ đê bên ngoài hàng rào vườn sau, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, thầm phán đoán quang cảnh trong và bên ngoài Tòa án thành phố Vấn Sơn.
Gần bốn mươi năm phong trần, bóng dáng của mỗi một sinh mạng, đột nhiên lại như đèn kéo quân lần lượt hiện lên trong đầu, khiến máu ông như dội ngược, hơi thở khó khăn. Thư phòng tĩnh mịch, ngoài tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường, ông chỉ có thể nghe thấy tim mình đập thình thịch như tiếng trống.






Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên, to dần.
"Vào đi!"
"Chú Đức!" Quang Diệu đứng ở cửa. Vốn trầm tính là thế mà hôm nay anh ta cũng vui mừng ra mặt không thể giấu giếm.
Khu Đức chỉ nhìn một cái rồi nhanh chóng quay đầu, chăm chăm ngắm rặng liễu già bên đê, hít một hơi thật sâu, sau đó quay ra nhìn Quang Diệu, trầm giọng hỏi: "Phán quyết thế nào?".
Quang Diệu nhếch cong khóe môi, "Nói là tội phạm có tiền án, phải phạt nặng, phạt nghiêm. Chú Đức, Nhiếp Nhị bị phán tử hình rồi".
Khu Đức không biểu hiện gì, ông đang thận trọng đánh giá thành ý qua giọng nói của Quang Diệu. Từ khi Nhiếp Nhị bị bắt, sự kích động và niềm vui ban đầu dần nhạt đi, hơn hai tháng nay trong lòng ông rất phiền muộn. Nỗi phiền muộn ấy cứ bám riết, không thể phủi bỏ được, lúc này biết tin Nhiếp Nhị bị tử hình, dường như nó lại càng nặng hơn.
Đây là bản năng và cũng là một thói quen ông rèn giũa được sau bao năm lưu lạc bên ngoài.
Thạch Đầu làm việc quá sạch sẽ, quá hoàn mỹ. Mở lòng ra tự hỏi, Khu Đức nhớ lại những thay đổi sau khi anh ra tù, mỗi bước đi nhìn thì vô cùng nguy hiểm nhưng thực ra lại rất đỗi vững chãi, mỗi bước ngoặt nhìn như không thể nhưng anh chỉ khẽ giơ tay là tóm được cơ hội.
Căn nguyên của sự lo lắng thấp thỏm đó cứ lớn dần thành nỗi hoảng sợ nơi sâu thẳm trong trái tim ông. Tang Cẩu không chết thì những nỗ lực của ông chính là nuôi ong tay áo.
"Chú Đức?" Quang Diệu tỏ ra quan tâm.
Khu Đức lắc đầu, động tác nhẹ nhàng như đã hết sức lực. Ông hít một hơi thật sâu, trước mặt tối sầm, sau đó ông cố gắng vươn ra để nắm lấy thứ gì đó, người đã ngã nhào xuống đất.
Khu Đức bị hôn mê nặng, sau khi kiểm tra một lượt phải tới tận nửa đêm mới từ từ tỉnh dậy. Ánh mắt ông mơ hồ lướt qua bốn người đứng bên giường, đột nhiên như kinh hãi điều gì đó, ra sức bám vào thành giường chống tay ngồi dậy. Hắc Tử vội vàng đi tới đỡ ông, Khương Thượng Nghiêu đứng bên an ủi. "Chú Đức, chú yên tâm, thím đưa Tiểu Bảo về rồi, sáng mai sẽ đến."
Khu Đức nhìn chằm chằm vào đôi mắt quan tâm của Khương Thượng Nghiêu, tâm trạng phức tạp, vừa như nghi ngờ vừa như bất lực, cuối cùng hai lông mày đang nhíu chặt vào nhau của ông mới từ từ giãn ra, nằm xuống lại nhắm mắt ngủ vùi.
Bác sĩ trực và y tá vào bận rộn một hồi, bốn người mới lần lượt ra khỏi phòng bệnh. Hắc Tử ôm mặt ngồi ở góc ghế sô pha thần thái mệt mỏi buồn bã. Quang Diệu ra sức vỗ vai anh ta, rồi ngồi xuống. Khương Thượng Nghiêu và Bá Lo


XtGem Forum catalog