XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2677 lượt.

ng nhìn bộ dạng cố kìm nén nước mắt của Hắc Tử, cùng lúc thở dài.
Chú Đức mới chỉ hơn năm mươi, nhưng đã mắc chứng ung thư gan giai đoạn cuối, chẳng ai có thể ngờ nổi. Khu Đức coi Hắc Tử như con đẻ, chăm sóc dạy bảo, ba mươi năm như một, không cần nghĩ cũng biết lúc này Hắc Tử đau đớn nhường nào.
Phòng bệnh phủ đầy một màu chết chóc, bốn người ngồi im cúi đầu bất động, mỗi người một tâm trạng, chìm đắm vào dòng suy nghĩ riêng.
Chương trình thời sự trên ti vi chiếu cảnh Nhiếp Nhị hai tay bị còng được áp giải vào phòng xét xử, cuộc đời đã không còn hy vọng gì nữa. Ngay sau đó, Khu Đức cũng nhập viện, chẳng biết quỷ môn quan này có qua được hay không. Trong Vấn Sơn nhất thời rộ lên rất nhiều tin đồn, có người nói hai người bọn họ đã phạm tới thần linh, kẻ lại bảo Nhiếp Nhị chính là do Khu Đức ám hại, đây là báo ứng, có người nhắc đến tên Vu béo ngày trước, bất giác thở dài.
Hắc Tử không quản ngày đêm bận rộn suốt mấy tháng, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì lại xảy ra chuyện này, hết giờ làm, anh ta chạy thẳng vào bệnh viên trông nom chú. Đúng thời gian bận rộn ấy thì cửa hàng cùng hợp tác kinh doanh với Ái Đệ khai trương.
Ngày khai trương, Khương Thượng Nghiêu đích thân đánh xe lên sân bay Nguyên Châu đón Khánh Đệ về Vấn Sơn, rồi lại tới Cục Công an đón Hắc Tử cùng đến thẳng đường Đại Hưng.
Là một trong hai vị chủ nhân của quán trà sữa, Hắc Tử hoàn toàn không biết hơn một tháng nay quán đã bị Ái Đệ làm ra thành hình dạng gì rồi, không thể không tò mò, nên anh ta nghển cổ ngắm nghía khắp nơi.
Xe dừng trước cửa rạp chiếu phim Quang Minh trên đường Đại Hưng, chỉ thấy mọi người đều dừng lại nơi cửa hiệu với tấm biển màu cam bên đường, không biết vây quanh để xem cái gì, đầu người lắc lư, thấp thoáng nghe thấy bên trong tiếng mấy cô gái đồng thanh hô khẩu hiệu, còn kèm cả tiếng vỗ tay.
Cuối tháng Sáu là lúc các trường đang trong kỳ nghỉ hè, trên đường rất nhiều cô cậu học sinh thấy ồn ào náo nhiệt cũng sán vào xem, người vây ngoài cửa quán càng lúc càng đông, tiếng huýt sáo xen lẫn tiếng vỗ tay rầm rầm.
Hắc Tử chau mày, "Ngoan ngoãn kiếm tiền là được rồi, làm cái gì thế không biết? Người đông nhỡ xảy ra chuyện thì làm sao?"
Hắc Tử mắc bệnh nghề nghiệp, bao giờ cũng nhìn mọi việc dưới góc độ của sự an toàn. Khánh Đệ mỉm cười không đáp, chỉ nhìn về phía đám người kia, hy vọng có thể tìm thấy bóng dáng em gái Khương Thượng Nghiêu liếc xéo người anh em một cái, "Cậu thì hiểu gì? Ngày đầu tiên khai trương phải náo nhiệt ồn ào, ít nhất cũng phải để lại ấn tượng cho người ta, lần sau người ta mới muốn đến. Việc buôn bán Ái Đệ rất giỏi, cậu đợi đấy mà thu tiền, đừng động tay động chân, nghiệp dư còn đòi lãnh đạo người chuyên nghiệp"
Hắc Tử bị anh nói tới mức nghẹn họng, đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này phía đối diện vọng tới một tràng vỗ tay rất kêu, cùng lúc tiếng mấy cô gái hét lên: "Trà sữa yêu thương. Yeah!".
Một lúc sau, tiếng vỗ tay dừng lại, những người đứng xem cũng dần tản ra. Người thì cầm tờ rơi đứng nguyên tại chỗ đọc, người thì mang theo vào cửa hàng. Lúc này ba người mới nhìn thấy Ái Đệ. Cô mặc bộ váy liền màu trắng như váy chơi tennis, tóc đuôi ngựa buộc cao cùng các nhân viên khác của cửa hàng đứng ở cửa phát tờ rơi, tươi cười rạng rỡ, sức trẻ ngời ngời.
Dù mấy ngày nay tâm trạng Hắc Tử buồn thảm, vô cùng trầm uất, nhưng nhìn nụ cười tươi rói ấy, lòng bất giác vui theo.
Khương Thượng Nghiêu ngồi trước vô lăng nhìn dòng chữ trắng nổi bật trên tấm biển nền cam lẩm nhẩm đọc, "Trà sữa yêu thương, Thẩm, Ái, Đệ (1)". Nói rồi anh quay đầu nhìn Khánh Đệ, nhướng mày, hỏi: "Vậy Thẩm Khánh Đệ của chúng ta...".
(1) Trong bản gốc tên quán là “Thâm ái”, phát âm gần giống với “Thẩm Ái”, tên của Thẩm Ái Đệ.
Dù cái tên này công lớn thuộc về Khánh Đệ, nhưng trước giọng điệu trêu chọc của anh, cô đột nhiên nóng bừng hai tai, đỏ mặt mắng, \'\'Đừng vu oan cho em".
Bộ dạng của cô lúc này thật đáng yêu, Khương Thượng Nghiêu chỉ hận đang có vật trở ngại đen sì ngồi lù lù phía sau.
Mặc dù Khương Thượng Nghiêu chẳng hành động gì cả, nhưng ánh mắt nóng bỏng kia như đang vờn nghịch môi cô, rất đỗi yêu thương và gần gũi, mặt Khánh Đệ càng nóng hơn, đẩy cửa bước ra, nói: "Hai anh dừng xe, em vào xem em gái thế nào".
Đường Đại Hưng tấc đất tấc vàng, diện tích cửa hàng của Ái Đệ nhìn thì nhỏ, nhưng vừa sâu vừa dài, một mặt làm quầy tính tiền và tủ lạnh, một mặt đặt tám chín cái bàn.
Lúc này, dãy bàn đã ngồi chật các đôi tình nhân và học sinh. Ái Đệ ôm chặt chị gái, vẻ mặt lúng túng, "Em cứ tưởng tối nay mọi người có thời gian mới đến, nên không dành chỗ, chút nữa anh Khương và anh Hắc Tử biết ngồi đâu?".
Khánh Đệ đi thẳng đến chiếc ghế sau quầy thu ngân ngồi một đầu, "Ngồi đây được rồi, hai người họ cũng chẳng ở lâu đâu, phải vào viện".
Đang nói chuyện, hai người đàn ông kia đã xuất hiện ở cửa, Hắc Tử nhìn đông ngó tây, cười tươi rói, "Không tồi, rất ra dáng. Bà chủ, mang thực đơn ra đây xem có gì ngon không?".
Lời vừa dứt, những người khác ồ lên cười. Ái Đệ lườm