Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2665 lượt.
? Anh thua cũng phải thua rõ ràng minh bạch chứ, biết đối thủ là người thế nào mới cam tâm tình nguyện được".
Khánh Đệ bất lực cười, "Anh ấy không giống anh, phải vất vả để sinh tồn, anh...".
"Khánh Đệ, nếu em còn tiếp tục nói hộ anh ấy nữa, xin anh đừng làm khó người yêu em, thì thật sỉ nhục anh quá." vẻ mặt Tần Thạnh bỗng trở nên trịnh trọng.
"Em biết anh không phải người như thế, chỉ là em không kìm được."
Anh chăm chú nhìn cô hồi lâu, đột nhiên thở dài, "Em là người phụ nữ của gia đình, hoặc em quá yêu anh ấy, chính bởi vì anh ấy có thể kích thích bản năng trong em, khiến em muốn bảo vệ chăm sóc".
Bị câu nói của anh đánh trúng tim đen, Khánh Đệ sững lại, rồi cười tự trào/ "Anh đang khen hay chế nhạo em? Từ \'người phụ nữ của gia đình\' này gần đây có thêm quá nhiều nghĩa xấu, nó còn bị xem như thiếu tự tin, nghĩa là sự nhẫn nhịn ngu ngốc".
"Không đúng, bất cứ một sự việc tốt đẹp nào cũng đáng được khen ngợi. Đây là sự tồn tại của chân lý. Còn ý thức người phụ nữ của gia đình cũng không phải sống dựa dẫm như trong tư tưởng nam quyền, cần đặt nó đối lập với tư tưởng độc lập của phái nữ mà tiến hành cân nhắc những được mất thiệt hơn. Đa số tư tưởng vẫn nên dùng phương pháp biện chứng để phân tích sẽ khách quan hơn." Tần Thạnh bỗng dưng nổi hứng thảo luận về học thuật. Nhận ra điều này, anh vội vàng phanh lại, "Thử món xem, đầu bếp giỏi mời đến từ phương Nam đấy, làm rất đúng vị".
Khánh Đệ nghiêm túc quan sát người đối diện, "Đến Vấn Sơn anh cũng có phần khác biệt. Ở Bắc Kinh nhìn anh rất ra dáng công tử, giờ còn thấy có chút sức sống, càng có tình hơn".
"Tính cách nào đáng yêu hơn?" Anh nghiêng đầu nhìn cô.
Khánh Đệ hoang mang, "Đương nhiên là bây giờ rồi".
"Thế thì tốt. Mỗi sáng thức dậy đều phải phừng phừng ý chí chiến đấu, bởi không biết ngày hôm ấy sẽ phải đối mặt với tình huống đột ngột nào. Cảm giác này đương nhiên thú vị hơn so cảnh ngày ngày cắp cặp đi làm chiều chiều cắp cặp về trước kia.\'
Anh rót cho mình một ít rượu trắng đặc sản địa phương nhấp một ngụm, chầm chậm kể lại những phức tạp mình gặp phải khi mới tới đây, sự chèn ép kịch liệt và ngấm ngầm phá hoại từ bên trong.
Trước kia, Khánh Đệ đã nghe anh kể về cuộc sống đơn giản hằng ngày, về nỗi khó khăn khi muốn thành nghiệp lớn, nhưng chưa bao giờ cô suy nghĩ tìm hiểu sâu. Tần Thạnh chỉ ngắn gọn thuật lại những vất vả của hai tháng gần đây đã đủ khiến cô há miệng.
Không lâu sau, Tần Thạnh từ nhà vệ sinh bước ra, đóng cửa lại, nhìn cô cười khổ. "Gặp bạn rồi."
Diệp Thận Huy tới Tế Tây, Tần Thạnh vốn hẹn gặp anh ta vào ngày mai, không ngờ Vấn Sơn quá nhỏ bé, tính cách hai người lại tương đồng, đến cách chọn quán ăn cũng giống nhau, vừa vặn họ gặp nhau trong nhà vệ sinh.
Hơn hai tháng đi đi về về, không biết lúc nào công văn chính thức trên bộ mới được chuyển xuống. Trước khi công văn trên bộ chuyển xuống, Diệp Thận Huy đi lại với Khương Thượng Nghiêu và Tần Thạnh, bàn về mục tiêu công việc mấy tháng tới là điều cần thiết.
Trong điện thoại, Tần Thạnh đã nói có hẹn, Diệp Thận Huy nghỉ ngơi ở khách sạn, sau đó cùng Khương Thượng Nghiêu đến Ẩm Thủy Cư dùng bữa.
Không ngờ Tần Thạnh lại ở ngay phòng bên cạnh, Diệp Thận Huy quả thực chẳng biết phải nói sao. Không biết là người thế nào, mà có thể khiến Tần gia đại công tử bỏ cả việc công, đến nơi phong cảnh thanh nhã thế này để gặp gỡ đàm đạo?
Quay lại từ phòng vệ sinh, Diệp Thận Huy ngồi xuống đối diện Khương Thượng Nghiêu, nói: "Có lẽ lát nữa bí thư sẽ mời chúng ta qua đó".
Ấn tượng đầu tiên của Diệp Thận Huy về Khương Thượng Nghiêu là do bố vợ Phó Khả Vi, nhân vật có thể khiến người lăn lộn trong chốn quan trường bao năm như Phó Khả Vi hết lời khen ngại, cũng khiến anh ta tò mò. Quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt, sau nhiều lần tiếp xúc, anh ta còn tìm thấy bóng dáng thời trẻ của mình trong con người Khương Thượng Nghiêu. Hoặc nói cách khác, xuất phát điểm của người thanh niên ấy không giống mình, nhưng tư duy nhanh nhạy, sự quật cường hoàn toàn tương đồng, thậm chí còn có phần hơn.
Những lời khen ngợi dành cho Khương Thượng Nghiêu càng nhiều hơn sau khi thấp thoáng được nghe Phó Khả Vi kể về xuất thân của anh. Khởi điểm của mỗi người không ai có quyền lựa chọn, nhưng sự nỗ lực và phương hướng trong cuộc hành trình sau này là thứ mà bản thân khống chế được. Có thể đi bao xa? Có thể nắm được bao nhiêu cơ hội? Càng ở trong nghịch cảnh càng kích thích tiềm năng phát triển.
Với mong muốn được trọng dụng người tài, Diệp Thận Huy dần dần coi Khương Thượng Nghiêu là bạn, chứ không còn đơn thuần chỉ như người hợp tác làm ăn nữa. Sau khi hai bên đạt được thỏa thuận về sự thống nhất trong đầu tư vốn cho Nhà máy gang thép Kim An, nhận được cái gật đầu của Tần Thạnh, Diệp Thận Huy đã kể cho Khương Thượng Nghiêu nghe về lai lịch của vị bí thư mới này.
Mấy năm nay, những cán bộ cao cấp con nhà quyền thế mà Khương Thượng Nghiêu gặp cũng không ít, ngang ngược như Trạch Trí, nũng