Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2664 lượt.
nịu như Ba Đình Đình, rắn như Tạ Tín Dương, thanh cao tự trọng như Bành Tiểu Phi. Nhưng nói về tố chất cá nhân và năng lực thực tế, thì không ai bắt kịp Tần Thạnh.
Lần đầu gặp mặt, Khương Thượng Nghiêu đã thấy nghi ngờ về xuất thân của Tần Thạnh, đặc biệt là khi nhắc đến Tần Thạnh, Ba Tư Cần luôn tỏ thái độ rất bí ẩn. Ngay cả Mạnh Thời Bình ở Bắc Kinh xa xôi nghe nói Nhà máy gang định đặt ở Vấn Sơn dưới bàn tay thống trị của Tần Thạnh cũng cảm thấy kinh ngạc. Vì vậy Khương Thượng Nghiêu hết sức thận trọng về hành vi và lời nói trước mặt Tần Thạnh. Những gì Diệp Thận Huy tiết lộ đã chứng minh cho suy đoán của anh trước đó, đằng sau bộ mặt vờ tỏ ra kinh ngạc, trong lòng Khương Thượng Nghiêu dậy lên cảm giác vui mừng.
Đối với bất kỳ người làm ăn nào, có mối quan hệ tốt với nhân vật bình thường chỉ nghe nói trong truyền thuyết thế này có nghĩa là gì không cần nói cũng biết.
Đang trò chuyện, tiếng gõ cửa bỗng vang lên. Diệp Thận Huy đột nhiên phá lên cười: "Tào Tháo đến rồi".
Vị "Tào Tháo" ấy đang đứng ở cửa, vẻ mặt hối lỗi, nói: "Tứ ca, thật xin lỗi, thực sự là...", Tần Thạnh nói xong liền bước lên trước bắt tay hai người, rồi mời họ sang phòng bên cùng ngồi.
Khương Thượng Nghiêu khách sáo, hỏi: "Liệu có tiện không?".
"Tiện." Tần Thạnh bất giác toát mồ hôi, "Phòng bên còn có một người bạn vừa về Vấn Sơn, nói chuyện rất thú vị, chúng tôi vừa ăn cơm vừa nói chuyện, không có gì quan trọng cả".
Đến bước này rồi, chẳng nhẽ lại nói thẳng với đối phương là tôi và vợ anh đang đóng cửa ăn cơm tâm sự, thế khác gì tự tát thẳng vào mặt mình. Tần Thạnh đành tiếp tục vờ đến cùng. Cũng may bình thường Tần Thạnh vẫn luôn điềm tĩnh như vậy, nên người khác không thấy có gì bất thường.
Ba người gọi phục vụ tới nói muốn đổi sang phòng bên cạnh ngồi chung. Tần Thạnh đứng ở cửa đón khách, đầu tiên để Diệp Thận Huy vào trước, sau đó Khương Thượng Nghiêu cũng theo sau. Vừa bước vào, Khương Thượng Nghiêu đã thấy bóng người quen thuộc ngồi ở bàn khẽ đứng dậy, vuốt vuốt mái tóc ngắn, ánh mắt xuyên qua Diệp Thận Huy, nhìn mình mỉm cười.
Sau khi ra tù, Vương lão đầu vẫn làm nghề cũ. Mấy năm nay Khương Thượng Nghiêu mò được khá nhiều món thú vị từ chỗ ông ta.
Khương Thượng Nghiêu là người theo chủ nghĩa thực dụng. Ngày sinh nhật của Khánh Đệ, anh tặng cô một bức họa. Trong lòng anh, chẳng còn thứ gì vừa đáng tiền vừa thuận mắt như bức họa ấy nữa. Trên đường đến gặp cô, anh còn cảm thấy thứ đồ bí mật này rất hợp để làm quà.
Anh tặng Đàm Viên Viên một món đồ trang trí nhỏ, còn tặng Chu Quân chiếc máy ảnh mà anh ta khao khát từ lâu.
Số tiền nhỏ đó không đáng gì với anh, nhưng lại thể hiện được sự cảm kích giữa hai người, mua được vẻ thân thiện của bạn cô, thu hoạch quá lớn. Hơn nữa, anh rất hiểu tính cách Khánh Đệ, giúp đỡ trực tiếp dù cô có nhận cũng chẳng vui vẻ gì. Chu Quân là người thông minh, Khương Thượng Nghiêu ngầm bày tỏ cho anh ta biết nên trả lương và thưởng cho Khánh Đệ hợp lý hơn, đồng thời mỗi khi Khánh Đệ nghỉ phép cũng thuận lợi hơn.
Nhưng, Chu Quân sao lại chẳng hiểu ý anh? Anh ta cũng định từ chối, song vô tình vừa nhận được một hợp đồng quảng cáo. Hợp đồng ấy không giống như chụp ảnh, mà là video quảng cáo cần sử dụng máy ảnh đó.
Ham muốn khó kìm nén, nghĩ đi nghĩ lại Chu Quân vẫn nhận chiếc Hasselblad, có điều tối đó nhân lúc Khánh Đệ và Đàm Viên Viên xuống nhà mua bia, anh ta đã tặng lại Khương Thượng Nghiêu một món quà nhỏ.
Chu Quân vẻ mặt thần bí, lưu luyến không nỡ nói: "Thứ này không đắt tiền bằng Hasselblad, nhưng nếu tôi nổi danh rồi thì chắc chắn nghìn vàng cũng chẳng đổi được".
Đó chính là bức ảnh nhỏ của Khánh Đệ. Dây váy của cô tuột xuống vai, hai tay ôm gối bán nude ngồi xổm dưới đất, tựa như cảm nhận được cả nỗi đau tới vỡ vụn của trái tim, hai mắt mở to nước mắt giàn giụa, vô cùng đơn độc và tuyệt vọng.
Ngón tay Khương Thượng Nghiêu thoáng run rẩy, gần như nhìn thấu nỗi thống khổ khắc cốt ghi tâm của người yêu. Qua ánh mắt cô, anh có thể nhìn thấy những gì cô thấy, sự tuyệt vọng khiến người ta xót xa tới cực độ.
Khương Thượng Nghiêu kỳ lạ nhận ra đó là cái gì. Anh xin lỗi, anh mím chặt môi, trái tim thắt lại nhả ra ba chữ.
"Theo tôi, cô ấy xứng đáng với một người tốt hơn, ít nhất thì người ta cũng tốt hơn anh." Chu Quân nói thế
Tần Thạnh đang giới thiệu Diệp Thận Huy với Khánh Đệ. Cô cười dịu dàng, rất hài hòa với khí chất trầm tĩnh toát ra từ người cô, nhưng vẻ mặt cô càng điềm tĩnh, thì trong lòng Khương Thượng Nghiêu càng cuồn cuộn nổi sóng.
Họ quen nhau thế nào? Quen bao lâu rồi? Đã đến bước nào rồi? Hương vị chua nồng của cơn ghen bỗng chốc trào dâng, nghĩ đến cảnh cô nắm tay người khác, dùng ánh mắt chăm chú từng dành cho mình nhìn người khác mỉm cười, trái tim anh quặn đau đến thở cũng chẳng dám thở mạnh.
"Không cần giới thiệu nữa, đây là vợ tôi." Anh không khách khí nói thẳng với Tần Thạnh, ánh mắt quấn chặt lấy Khánh Đệ. Khánh Đệ nghe xong cắn chặt môi, mặt thoáng ửng hồng, ánh mắt hiện vẻ hoảng hốt.
Sự hoảng hốt đó thật sự đã khiến