Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3026 lượt.
hỉ mình anh được phép động chút là vờ đáng thương, lừa bịp em, khiến em đau lòng thương xót, quan tâm mà không kịp an ủi, còn không cho phép em..."
Lúc này anh chỉ muốn cuốn chặt lấy chiếc lưỡi nhỏ đang cằn nhằn không ngớt kia, hoặc còn muốn trừng phạt nụ cười tinh quái vừa rồi của cô. Anh càng tiến sâu, cô càng ra sức tránh. Vào giây phút đạt được tâm nguyện, anh thỏa mãn rên lên một tiếng hai tay ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn, ngực áp sát vào cơ thể mềm mại của cô, gần như muốn ôm cô sang hẳn ghế lái ngồi.
Lúc hơi thở bắt đầu đứt đoạn, anh mới bừng tỉnh, đặt Khánh Đệ ngồi lại ghế phụ, nhấn ga vọt đi.
Hơi thở Khánh Đệ thoáng như ngừng lại. Cô vờ tỏ ra trấn tĩnh nhìn thẳng phía trước. Không khí trong xe tĩnh lặng, kiểu tĩnh lặng này thật vô cùng đặc biệt, mê mị, quấn quýt, khiến người ta lười biếng chẳng muốn cố gắng gì cả. Trong lúc hít thở, cảm nhận được sự chuyển động xung quanh, như sắp xảy ra chuyện gì, nhưng lại không thể nào kháng cự, đành lặng lẽ chờ đợi.
Khách sạn của vợ lão Lương dù chỉ là khách sạn ba sao, nhưng Khương Thượng Nghiêu ở lâu, lại là khách hàng có mối quan hệ, nên phục vụ đặc biệt chứ không bình thường. Hai nhân viên gác cửa bên ngoài sảnh vừa thấy bóng xe anh lập tức ra đón. Khương Thượng Nghiêu xuống xe, vòng qua bên Khánh Đệ. Cửa vừa mở, bắt gặp đôi mắt thâm trầm đen láy đó, anh hít sâu một hơi, tim rung động, giơ hai tay ra định ôm cô xuống.
Mặt Khánh Đệ thoáng ửng hồng, nhanh chóng ngăn đôi tay đầy dục vọng của anh lại. Anh ném chìa khóa cho người gác cửa, rồi sải từng bước dài kéo cô vào thang máy.
Cửa thang máy còn chưa khép hẳn, anh đã vội vã kéo cô vào lòng, tì vào tay vịn màu đồng bên trong. Lúc xúc động có chút không khống chế nổi sức mạnh, Khánh Đệ ấm ức khẽ rên lên một tiếng, ngay sau đó bị anh ngậm chặt hai môi.
Nụ hôn kéo dài từ tầng một lên tầng chín. Cửa thang máy mở ra, Khánh Đệ khẽ tránh đầu sang một bên, vừa thở được một hơi đã lại bị anh ngậm chặt. Bàn tay anh di chuyển đến eo cô, ngay sau đó cô có cảm giác mình bị bế bổng lên.
Tà váy quấn lấy chiếc quần dài của anh, anh ngậm chặt môi cô, nuốt hết cả hơi thở lẫn không khí của cô, dựa vào cảm giác mà lần mò vào phòng.
Anh đặt Khánh Đệ xuống. Chiếc lưỡi nhỏ của cô khiêu khích quanh vòm miệng anh, mang lại cảm giác thật tuyệt diệu. Khương Thượng Nghiêu run lên, đánh rơi chiếc thẻ từ trong tay xuống đất.
Anh quỳ xuống nhặt lên, nhưng đôi chân trắng nõn kia thu hút sự chú ý của anh. Khương Thượng Nghiêu vừa lần mò tìm trên sàn, vừa vuốt ve chân cô, rồi khẽ hôn lên đó.
Môi cùng bàn tay anh bắt đầu trượt dần lên trên, từ bắp chân tới đầu gối. Thấy tay anh sắp trượt vào váy, Khánh Đệ đột nhiên khôi phục lý trí, khẽ khàng nhắc, "Camera".
Anh dùng gót chân đóng cửa lại, ngón tay không thể khống chế lần ra sau lưng kéo khóa váy xuống.
Anh hỏi trong hơi thở đứt quãng: "Anh ta từng hôn em thế này chưa?".
Một lúc sau, Khánh Đệ mới hiểu ra anh đang hỏi ai, "Chưa".
"Thế này thì sao?"
Bàn tay nóng bỏng của anh áp sát vào da thịt mềm mại của cô, cùng lúc đó ấn cô xuống, "Chưa".
Đôi môi anh quấn quýt bên môi cô, nhiệt độ trong phòng như cao thêm mấy phần, Khánh Đệ thở gấp hôn lên cổ anh, tay đặt lên tấm lưng trần của anh, lúc này mới nhận ra anh còn nóng hơn cô.
"Thế này thì sao?"
Mắt anh dục vọng mờ đục, cố gắng chống chọi với sự khiêu khích của cô. Cách một lớp chăn mỏng vẫn thấy nỗi thèm khát của anh, trong lòng cô càng thêm khao khát mãnh liệt. Sự giày vò đó khiến cô không kìm được trừng mắt lườm, "Khương Thượng Nghiêu, trong lòng anh, em là loại người ấy sao? Anh có làm hay không? Không thì mau mặc quần áo rồi ra ngoài đi!".
Anh kinh ngạc lườm lại cô, sau đó thì thầm, "Không trừng phạt em không được rồi!".
Hai người lại quấn lấy nhau...
"Chỉ đơn giản vậy thôi."
Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay trần của người yêu, lòng vẫn không khỏi nghi hoặc, đặc biệt khi nghĩ đến cái kiểu "Tôi biết tất cả" của Tần Thạnh từ khi tiếp xúc với mình tới nay, anh cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Anh ta thật sự không biết chuyện của chúng ta?"
"Ai vô vị tới mức hỏi chuyện ấy?" Liên quan đến sự tôn nghiêm đàn ông của anh, Khánh Đệ đành tiếp tục mở to mắt nói dối, "Còn chuyện gì ngày mai hỏi tiếp, em buồn ngủ lắm rồi, người mềm như bún ấy".
Cô buồn ngủ trĩu mắt, khác hẳn bộ dạng hai mắt nhắm chặt say đắm, yêu kiều vừa rồi, anh bỗng thấy xót xa, đặt cô nằm lên cánh tay mình, dỗ dành, "Ngủ đi, tích chút sức lực".
Khánh Đệ tức giận huých vào ngực anh một cái, "Anh đang an ủi hay muốn hăm dọa người ta?".
Bữa tối ăn nửa chừng thì bỏ đi, nửa đêm tỉnh dậy vì đói, Khương Thượng Nghiêu mở mắt nghĩ xem quán ăn nào có món Khánh Đệ thích. Đang tính dậy đi mua đồ ăn đêm hay tiếp tục ôm cô ngủ, thì di động đổ chuông.
Anh theo tiếng chuông điện thoại lần tìm trong áo, nhìn thời gian, đã hơn một giờ sáng, quay đầu lại quan sát Khánh Đệ, cô vẫn đang ngủ say ở tư thế cũ. Khương Thượng Nghiêu khẽ khàng đóng cửa,