Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2656 lượt.
cơn giận của anh bùng nổ. Khương Thượng Nghiêu chẳng còn tâm trạng đâu mà quan tâm tới phản ứng của hai người bên cạnh nữa. Anh bước đến kéo tay Khánh Đệ, lúc này mới quay sang nói với hai người kia: "Diệp đại ca, Bí thư Tần, xin lỗi, tôi có việc phải đi trước, tạm biệt".
Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trong tay anh không có bất kỳ phản kháng nào. Khương Thượng Nghiêu vẫn nắm chặt, không cho cô cơ hội được thoát ra. Anh cứ thế kéo cô xuống lầu, chẳng buồn quay đầu lại.
Dù Diệp Thận Huy là người giao thiệp rộng, chuyện gì cũng gặp rồi, nhưng vẻ gượng gạo của cảnh lén lút rồi bị bắt tại trận thế này rất ít phải chứng kiến, đặc biệt một trong hai nhân vật chính lại là bạn tốt của mình. Cho tới khi hai người kia khuất bóng khỏi đầu cầu thang, Diệp Thận Huy mới quay đầu nhìn Tần Thạnh.
Diệp Thận Huy rất hiểu tính cách và phẩm chất của người bạn này, cũng chưa từng nghe nói Tần Thạnh là người thích nhòm ngó vợ người khác, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lý do nào cũng không thể giải thích nổi tình cảnh tối nay. Vì vậy ánh mắt thăm dò của Diệp Thận Huy mang theo cả chút nghi ngờ.
Vẻ mặt Tần Thạnh vẫn rất ngượng ngùng, ngoài ra, ánh mắt còn có cả nỗi buồn bã, "Tứ ca...", sau đó thở dài, "Đôi khi chậm một bước là muộn cả đời".
Bước chân Khương Thượng Nghiêu vừa dài vừa gấp, khiến Khánh Đệ mặc váy bó phải khó khăn lắm mới bước kịp để sóng đôi cùng anh, nhưng tay vẫn bị anh nắm chặt tới phát đau. "Anh nhẹ thôi, em đau tay quá." Cô khẽ cầu khẩn.
Anh mở cửa xe, đẩy cô vào trong. "Tim anh còn đau hơn." Anh áp sát gần vào cô, cố ý hạ thấp gằn giọng nói bởi tâm trạng anh đang phải kiềm chế hết sức.
Khánh Đệ quan sát khuôn mặt phẫn nộ của anh, đôi mày chau lại như cố nén cơn giận và nỗi ghen tuông xuống, thật là gượng gạo. Tức giận nhìn cô chằm chằm vài giây, rầm một tiếng, anh đóng cửa xe lại, vòng qua ghế bên kia. Khánh Đệ cúi đầu nhẹ bóp bàn tay đỏ hồng, cố gắng che giấu nụ cười trên môi. Cô nghĩ, hình như đây là lần đầu thấy anh ghen, bộ dạng thật quá đáng yêu.
Lên xe, anh cố ý quay mặt đi không nhìn cô, không khí đặc quánh như nghe thấy cả hơi thở nặng nề của anh. Một lúc sau khi anh bình tĩnh lại, Khánh Đệ vẫn giữ im lặng, lén nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh khi cho xe chạy ra khỏi công viên Hà Loan.
Những ánh đèn đường lướt qua, càng khiến khuôn mặt anh rõ nét trong bóng tối, ánh mắt nhìn thẳng kiên định. Khánh Đệ nghĩ, nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ nhất thời không biết nên nói gì, muốn hỏi rất nhiều, nhưng giả dụ câu trả lời chẳng như mong muốn, thà không hỏi còn hơn.
"Anh biết Tần Thạnh là ai không?" Cô cố ý chọc tức anh.
Anh lạnh lùng liếc xéo cô một cái, rồi lại nhìn thẳng về phía trước. Sau một hồi trầm mặc, Khánh Đệ gần như từ bỏ câu hỏi này, anh mới trả lời: "Là con trai lớn của Tần Bá Viễn, cháu đích tôn của Tần Trọng Hoài".
Giọng anh bình thản, tựa như hai người kia chẳng phải là nhân vật đáng để anh nhắc đến.
Khánh Đệ cười thầm, ngay sau đó nụ cười cứng lại trên môi.
"Trong mắt anh, anh ta cũng chỉ là người bình thường thôi, từ người giỏi tới người không giỏi cũng chỉ khác biệt nhau ở giây lát."
"Nói chuyện tử tế bình thường không được sao?" Khánh Đệ chau mày, "Anh...".
Tiếng phanh gấp khiến lời Khánh Đệ đột ngột im bặt, rồi liên tục nghe thấy tiếng bánh xe chà xát với mặt đường, Khương Thượng Nghiêu nghênh ngang dừng xe giữa đường lớn, cánh tay giơ ra, nâng cằm Khánh Đệ lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình. “Muốn anh phải nói tử tế thế nào? Cả thế giới này đều biết em có quan hệ với Tần Thạnh, chỉ mình anh là không biết. Anh và anh ta cùng ngồi ăn cơm bao nhiêu lần, thì bị người ta cười thầm bấy nhiêu lần! Còn nữa, mới về nhà được hai ngày đã vội vội vàng vàng hẹn hò với anh ta, đấy là còn bị anh bắt gặp, anh không bắt gặp thì sao? Bị người ta chụp mũ lên đầu che cả mắt, anh còn có thể nói năng tử tế thì không phải đàn ông nữa, mà là cái bình phong rồi!"
Nghe thấy mấy từ cuối, Khánh Đệ cố nhịn cười, lặng lẽ quan sát người đàn ông đang lửa giận phừng phừng này. Hơi thở của anh gấp gáp, ánh mắt hằn rõ vẻ tức giận và đau lòng, gân xanh nơi thái dương giật giật, nghiến chặt răng, dường như đang dùng hết sức để kiềm chế.
"Bạn, chỉ là bạn."
Trong phút chốc, lửa giận nơi mắt anh càng bốc cao, từng từ, từng từ hỏi cô, "Vậy sao em lại đỏ mặt?".
"Anh nói em là vợ anh." Khánh Đệ lườm anh.
Câu trả lời khiến anh nghệch ra, tiếng còi xe phía sau giục giã, anh bực bội bấm mấy tiếng đáp lại. Sau tiếng còi dài, anh thăm dò hỏi tiếp: "Vừa rồi em sợ gì chứ?".
"Anh nói em là vợ anh." Khánh Đệ nghĩ ngợi rồi bổ sung, "Hình như anh chưa hỏi em, em cũng chưa nhận lời".
Anh ngượng ngùng nhìn cô chăm chú, cổ họng như mắc nghẹn nói không ra lời, lực ở tay thả lỏng hơn, những ngón tay vuốt ve cằm cô, cuối cùng chầm chậm trượt xuống cổ cô. Đột nhiên anh cúi đầu, ngậm chặt hai môi cô cắn một cái. Khi Khánh Đệ kêu một tiếng bất mãn, anh mới từ từ ngẩng mặt lên, mắt thâm sâu, tâm trạng kỳ lạ như bất chợt trào dâng, như có cả niềm vui.
"Em cố ý phải không?" Anh trầm giọng hỏi.
"C