Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2652 lượt.

n tâm, chú nhất định sẽ sống qua cái ngày Nhiếp Nhị bị bắn".
Khương Thượng Nghiêu chắp tay sau lưng đứng cạnh phòng bệnh, lạnh lùng quan sát cơ thể yếu ớt đang nằm trên giường bệnh của Khu Đức, ánh mắt từ từ chuyển động, dừng lại trên khuôn mặt quen thuộc.
Ba năm trước, anh đã dùng lợi nhuận hằng năm của 20% cổ phần khu mỏ và một lời hứa làm cái giá, đổi lấy một câu thổ lộ của Quang Diệu, "Để nó sống không bằng con chó, rồi cho nó cuộc sống như một con chó, nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời như một con chó".
Từ ngày hôm đó, đối mặt với người đàn ông mua tính mạng trong tù để cứu mình, sau khi ra tù lại dốc sức dồn tiền ủng hộ mình lập nghiệp, lòng anh không còn chút hàm ơn nào nữa.
"Anh Khương..." Quang Diệu đứng canh ngoài cửa nhắc nhở, "Không còn nhiều thời gian nữa".
Trong lúc đang ngủ vùi trên giường bệnh, Khu Đức như cảm thây có điều gì đó, tay chân khẽ cử động. Ông chầm chậm mở mắt, đúng vào lúc bắt gặp ánh mắt phán xét của Khương Thượng Nghiêu. Hai mắt Khu Đức phẫn nộ mở to, gân xanh trên tay nổi rõ, muốn chống tay ngồi dậy, ngay sau đó lại nằm vật xuống giường vì không còn sức nữa.
Người anh hùng đi tới cuối đường, cho dù Khương Thượng Nghiêu lúc này tim cứng như sắt cũng không tránh khỏi than thở. "Chú Đức..."
Thấy Khu Đức tỉnh lại, Quang Diệu biết điều lui ra ngoài, nấp trong bóng tối, còn Hoàng Mao lách về phía trước ngồi dưới cuối giường.
Vừa thấy Hoàng Mao, ánh mắt Khu Đức thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Khương Thượng Nghiêu nhìn theo ánh mắt ấy. Hoàng Mao khom người, nhướng mắt nhìn lên, dùng cách nhìn người thông thường của mình để đánh giá nhân vật trong truyền thuyết đang nằm trên giường bệnh.
Khương Thượng Nghiêu mỉm cười nói, "Chú Đức, giới thiệu cho chú làm quen. Đây là Hoàng Mao, bạn tốt của Cảnh Trình. Diêu Cảnh Trình".
Nghe thấy ba từ đó, hơi thở của Khu Đức đột nhiên gấp gáp.
"Cậu ta muốn tới cảm ơn chú, năm đó chú thật có mắt nhìn người, nhắm trúng Cảnh Trình, đưa Cảnh Trình về gặp Diêm vương. Ngoài ra, còn muốn hỏi một câu, tại sao?"
Câu này Khương Thượng Nghiêu hỏi thay Hoàng Mao. Sau nhiều ngày suy nghĩ, thực ra đáp án anh đã biết rồi. Khi ấy cả khu tập thể đường sắt đều biết anh hết sức yêu thương và bảo vệ chị em Nhạn Lam. Nếu chị em Nhạn Lam xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ không từ giá nào dang tay giúp đỡ. Cảnh Trình lúc đó vẫn còn trẻ con nghịch ngợm. Dù xuất phát điểm Khu Đức không muốn lấy mạng Cảnh Trình, nhưng ý định lợi dụng đẩy thuyền theo nước là có. Có thể nói, hành động ném đá xuống giếng của Khu Đức đã đem lại bi kịch cho ba người nhà họ Diêu.
Khu Đức nhiều ngày không ăn được, chỉ sống bằng truyền nước, ý định ngồi dậy vừa rồi đã tiêu hao hết sức của ông, lúc này có muốn mở miệng nói cũng không thế.
"Thạch Đầu..." Ông mấp máy môi định nói gi đó, cuối cùng đành từ bỏ, bất lực cười.
"Chú Đức, chú lợi dụng Cảnh Trình để kích động tôi. Chỉ cần nó có chuyện, thì vì tiền cũng được, vì báo thù cũng được, tôi đều bán mạng cho chú. Chỉ là, tại sao lại là tôi chứ?"
Tại sao? Vì sự khinh bỉ phớt lờ của Khương Phượng với ông ngày ấy? Vì hai cái bạt tai bà dành cho ông khi cưỡng hiếp bà vào buổi sáng hôm ấy? Vì sự kiên quyết của bà khi đi Mông Cổ mặc ông cứ đuổi theo tàu và gọi tên bà, bà đã không thèm quay lại nhìn? Vì khi gặp lại, đứa trẻ bà dắt theo, từ đường nét trên mặt nó, có thể nhận ra bóng dáng người đàn ông bà yêu?
Trong hơn ba mươi năm qua, ông từng yêu cũng từng hận, từng khóc và từng tan nát trái tim.
Đôi mắt khô khốc của Khu Đức lấp lánh như có nước, cuối cùng một giọt lệ trào ra.
"Anh Khương." Quang Diệu nhắc lần nữa.
Giọng nói quen thuộc khiến trái tim Khu Đức kinh hỉ miệng mấp máy, trừng mắt nhìn về phía phát ra giọng nói ấy.
Quang Diệu khẽ thở dài, biết không trốn được, đành chầm chậm bước ra từ bóng tối.
Hai mươi năm nay, ông xem Quang Diệu là tâm phúc của mình, coi như con cháu trong nhà. Khu Đức do dự như không dám tin vào mắt mình, miệng khẽ mở ra, ánh mắt chuyển từ người Lương Quang Diệu sang Khương Thượng Nghiêu. Nỗi kinh ngạc qua đi, cảm giác sợ hãi bỗng chốc bao trùm, ông vẫn luôn lo lắng nuôi hổ thành nguy, không ngờ nguy hiểm ngay bên cạnh mình.
"Nuôi người như nuôi ưng, cho ăn no thì sẽ tung cánh bay, đói sẽ ăn chủ. Chú Đức, quan niệm xưa cũ này của chú không còn tác dụng nữa rồi. Tôi và Quang Diệu, không ai cam tâm muốn làm ưng khuyển của chú cả."
"Cậu thật..." Rơi vào cảnh này, Khu Đức cười vang, "Cậu được lắm".
Khương Thượng Nghiêu nghiến chặt răng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt già nua đang đàn hồi của Khu Đức, như muốn xuyên về ký ức hai mươi năm, quay lại căn nhà nhỏ bên Tích Sa Vi. Ngày ấy mỗi kỳ nghỉ hè việc anh thích nhất là cùng Hắc Tử ra bờ sông chơi, cho đến khi bùn đất đầy người, rồi mới quay về căn nhà ấy. Trên chiếc bàn nhỏ, chú Đức cười tươi chuẩn bị tiệc rượu đãi hai đứa cháu. Hồi đó, chú Đức vẫn còn trẻ, Quang Diệu cũng chỉ là một tiểu tử hơn hai mươi tuổi, người trong nhà ra ra vào vào. Tuổi trẻ còn ngây thơ, anh không biết trong căn nhà vườn nhỏ xinh xắn này lại


Ring ring