pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.

. Tối đó, vì quá sơ suất, không thể bảo vệ an toàn tính mạng cho chú Đức, lòng Quang Diệu hổ thẹn khó nói, nên cũng ra sức cố gắng.
Khương Thượng Nghiêu mấy tối chẳng chợp mắt. Sau khi pháp y kiểm tra thi thể, anh vội vàng thông báo cho bạn bè thân thích họ hàng gần xa, bố trí lễ đường, ngồi bên linh cữu thông đêm. Ngoài ra, trước sự buồn thảm và trầm mặc của Hắc Tử, với anh mà nói cũng là một cuộc khảo nghiệm tâm lý lớn.
Khương Thượng Nghiêu và những người khác tổ chức tang lễ long trọng và trang nghiêm. Những ngày này từ sáng sớm trong lễ đường, các nhân vật có đầu có mặt ở Vấn Sơn lần lượt xuất hiện, vẻ mặt buồn bã, vòng hoa xếp tầng trong tầng ngoài.
Nhìn tình cảnh ấy, khách tới viếng không khỏi liên tưởng tới Nhiếp Nhị sẽ bị tử hình vào một ngày không xa. Nhiếp Nhị cùng đám đệ tử của hắn sau khi bị bắt, cây đổ khỉ chạy, tài sản bị tịch thu bằng hết. So với cảnh này, kết cục của Nhiếp Nhị còn thê lương hơn. Hai người họ, đấu với nhau mấy chục năm nay, lúc này vẫn một trước một sau lên đường xuống hoàng tuyền. Người đến viếng mặt mày nghiêm túc, nhưng không biết bao nhiêu người trong lòng vui mừng trước hoạn nạn của kẻ khác.
Khu Đức cả đời ao ước được trở thành số một Vấn Sơn. Khương Thượng Nghiêu mặt không biểu cảm nhìn quanh nhà tang lễ một lượt, lòng thầm nghĩ chú Đức có lẽ cũng coi như được toại nguyện.
Đang buồn bã nhớ lại những chuyện cũ, bỗng nhiên anh bị ai đó huých nhẹ một cái vào lưng. Lưu Đại Lỗi ra hiệu có điện thoại. Trước khi lo việc, anh đã dặn không nhận điện thoại, giờ thấy vậy khẽ chau mày, sau đó lẳng lặng lui ra.
"Em là Hoàng Mao, em quay lại rồi."
Khương Thượng Nghiêu khẽ hít một hơi, không biết tại sao Hoàng Mao lại bất ngờ gây chuyện sau khi đã cao chạy xa bay.
Không đợi anh hỏi, Hoàng Mao nói tiếp, "Ngày hôm đó, Tang Cẩu nghe nói mẹ em ốm, khuyên em về nhà xem thế nào, còn cho em một trăm tệ mua đồ ăn. Em đã nghĩ đi nghĩ lại rồi, Tang Cẩu có lẽ biết em sẽ bảo vệ Cảnh Trình, chẳng màng tới mạng sống của mình, vì vậy muốn tách em ra. Nếu có em ở đó, không biết sự việc sẽ thế nào? Anh Khương, em nghĩ kỹ rồi, không chạy được lâu, lẩn trốn bên ngoài mấy năm em chịu đủ rồi, sau này còn phải cõng trên lưng cái danh tội phạm bị truy nã để trốn tránh khắp nơi, càng khó chịu. Giờ em đang đứng trước đồn công an, gọi điện xong em sẽ vào đầu thú. Anh Khương, anh yên tâm, em sẽ không làm liên lụy tới anh đâu. Còn nữa, cảm ơn anh đã trả thù cho Cảnh Trình".
Đây có lẽ là lần nói chuyện dài nhất của Hoàng Mao từ khi sinh ra, thật khó khăn cho Hoàng Mao khi phải nói một hơi hết ý. Mấy ngày không được nghỉ ngơi, lại nghe thấy những lời như thế, Khương Thượng Nghiêu đầu đau như bị kim chích. "Cậu đừng manh động..."
Đầu dây bên kia vọng tới tiếng tút dài, Hoàng Mao đã cúp máy.
Đang lúc tang lễ, lại là một trong những đồ đệ mà Khu Đức vừa ý nhất, anh quyết không thể bỏ đi giữa chừng. Khương Thượng Nghiêu đành cúi đầu dặn dò Lưu Đại Lỗi, bảo cậu ta đưa người tới gần đồn công an tìm kiếm.
Đại Lỗi lặng lẽ rời đi, anh cố gắng trấn tĩnh, chăm chú quan sát cử động của Hắc Tử. Quả nhiên, chẳng lâu sau, Hắc Tử nhận được điện thoại, sắc mặt lập tức thay đổi.






Ngoại Truyện 1: Nhật Ký Thành Tinh Của Nhị Hóa


Trước cửa hàng tạp hóa đầu thôn Hạnh Phúc làng Tam Táo, một ông lão tóc hoa râm đón ánh mặt trời lâu không ló dạng, mắt nheo lại, ngay sau đó cúi đầu xuống, cẩn thận đặt những sợi thuốc lá vào tấm giấy cuốn thuốc trải bằng, rồi từ từ cuộn lại, thuận thế đẩy lên trên. Một lát sau, tờ giấy cuốn thuốc đặt trên đùi biến thành một điếu thuốc cuốn tự chế.
Động tác này lặp lại không biết bao nhiêu lần, có vẻ vô cùng thuần thục, nhưng ông cụ vẫn tự đắc mỉm cười, ngón tay vuốt phẳng điếu thuốc, những đầu ngón tay thô to nhúng vào keo sau đó miết lên mặt giấy.
Châm thuốc và hít một hơi thật sâu, hương vị vừa cay vừa đắng của nó tấn công phổi, ông cụ tặc lưỡi liếm đôi môi khô ráp, vẻ mặt rất thoải mái, đến những nếp nhăn quanh miệng cũng như chứng minh cho tên của thôn này.
Lúc nông nhàn, lực lượng lao động trong thôn gần như đều đến mỏ than bên cạnh. Sau bữa trưa của một ngày mùa đông, trong thôn Hạnh Phúc chỉ còn nghe thấy tiếng chó sủa và tiếng trẻ con léo nhéo.
Bỗng nhiên, một tiếng phanh gấp cắt đứt dòng suy nghĩ của ông lão.
Cậu ta gõ gõ vào thùng giấy, chau mày nháy mắt. Niềm vui mừng lúc này chợt biến mất, ông cụ hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống, hít một hơi thuốc, lên giọng dạy dỗ: "Ở bên ngoài bao nhiêu năm như thế, tưởng tiểu tử cậu thành người thế nào, vẫn là kẻ vô lại!".
Lưu Đại Lỗi bỏ qua lời giáo huấn của người già nhiều tuổi nhất thôn, kéo chiếc quần tây thẳng thớm ngồi xuống cạnh cửa, cười gian xảo. Nhân lúc ông cụ không đề phòng, cậu ta giật lấy điếu thuốc tự chế, rít một hơi, ậm ờ nói: "Phải mười năm rồi cháu mới hút...".
Hơn mười năm không cướp hàng của cậu Bảy, thứ khói cay nồng của thuốc tự chế đặc sản địa phương xộc thẳng vào phổi, khiến Lưu Đại Lỗi ho tới ngồi kh