XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2639 lượt.

có con mắt tinh tường, em dâu chắc mắn lắm, sau đó mở miệng hỏi: "Lưu Đại Lâm ở đây?".
Người phụ nữ kia như đọc được suy nghĩ của kẻ lạ mặt, ánh mắt sắc như dao, còn chưa trả lời, thì bà mẹ từ trong nhà ngang đi ra, qua sân, hỏi: "Thu Chi, ai ở cổng thế?".
Chính là bóng dáng ấy, bóng dáng thân quen đã hiện lên trong mơ của Lưu Đại Lỗi không biết bao lần, mẹ cậu ta sững lại, lùi mấy bước, nhìn kỹ cho rõ đứa con trai lớn.
Nhìn xong, hai hàng nước mắt ròng ròng.
Con trai cả của bà lấy danh nghĩa đi làm ăn bên ngoài mà sang thôn bên cạnh tránh sóng gió, lúc ấy mới chỉ là một đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi. Đi một cái là đi liền mấy năm, tin tức đầu tiên gửi về lại là phải vào tù Dã Gia Sơn.
Khó khăn lắm mới ra được, lại sợ mất mặt, cậu ta không dám bước chân vào cửa nhà, cũng chẳng biết đi đâu.
Mẹ Lưu Đại Lỗi đếm từng ngày, đây là lần đầu tiên bữa cơm gia đình đầy đủ các thành viên. Nhìn hai đứa con trai cắm cúi và cơm, lại nhớ đến ông chồng đã đi xa, những ngón tay to thô của bà bất giác đưa lên lau nước mắt.
Ngày trước người trong thôn vẫn nói con trai cả nhà họ Lưu lanh lợi, sau này nhất định sẽ có tiền đồ. Cả Lưu Đại Lỗi cũng không ngờ, tới nay người lo lắng cho cái nhà này lại là người em trai ít nói của mình.
Món tiền cậu ta gửi về trước khi vào tù, là em trai đứng ra quyết định dùng danh nghĩa nhà vợ mua hai chiếc xe, sau lại trả hết tiền bẩn, dùng hai cái xe này cùng cậu em vợ làm phương tiện làm ăn, cũng phải nhờ vào tiền em trai kiếm được lo hậu sự cho cha, còn xây nhà ba tầng.
Em dâu không một tiếng phản đối.
Vì việc này, Lưu Đại Lỗi chẳng màng tới quy tắc, kiên quyết yêu cầu em trai và em dâu ngồi yên, còn mình thành tâm thành ý kính rượu. Em dâu Lưu Đại Lỗi tên là Quế Chi, hôm nay em gái Quế Chi đến nhà giúp đỡ, chính là người cậu ta gặp ở cửa, Thu Chi
Ngồi cùng một bàn, lại được kính rượu, Thu Chi mừng thay cho chị, cảm thấy người anh trai không ra gì trong lời đồn đại của anh rể thực ra cũng không tồi, ít nhất còn biết tôn trọng người khác, thậm chí còn có comple, cà vạt, rất ra dáng, ăn nói cũng không giống người trong thôn, khiến cô càng nhìn càng ưng mắt.
Mẹ Lưu Đại Lỗi bình tĩnh lại, nỗi thương tâm dần được thay thế bởi niềm vui. Ánh mắt bà chuyển từ đứa bé trong lòng Quế Chi sang Thu Chi đang ngồi ngượng ngập bên cạnh, rồi lại thuận theo ánh mắt của Thu Chi nhìn sang Lưu Đại Lỗi, lòng vui mừng, cười tươi như hoa.
Đây là năm đầu tiên Lưu Đại Lỗi theo anh Khương làm mỏ. Năm đó, mỏ than lộ thiên ở thôn Nam bắt đầu khai thác, giếng than ở thôn Châu đã thông. Năm đó, cậu ta lẻn vào mấy cơ sở làm ăn đêm của Nhiếp Nhị, một mình khoắng sạch két tiền. Năm đó cậu ta đã đưa hết lợi tức mình có ở mỏ than cho mẹ, thẳng thắn nói đây là tiền sạch, sang năm có lẽ còn nhiều hơn.
Ai ngờ Tết năm sau về nhà, mẹ cậu ta không dễ tính như thế nữa. Bà cầm chổi chặn ngay cửa không cho con trai bước vào, "Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột sinh ra thứ biết trèo tường khoét vách. Giống hệt ông bố đã chết của mày, cầm được vài đồng là không còn biết nhà ở đâu nữa!". Như thế vẫn chưa hả, bà còn xách tai Lưu Đại Lỗi, kéo cậu ta vào trong.
Lưu Đại Lỗi khóc không nổi, cười cũng chẳng xong "Con chẳng phải do mẹ sinh sao?".
Mẹ Lưu Đại Lỗi nghe con trai nói vậy thì nhảy dựng lên, đang chuẩn bị ra tay, thấy con than đau mới chịu buông tay xuống. Bà đã cố gắng nén giận cả nửa năm nay, không phải vì việc gì khác, chuyện con trai cả nửa năm không thèm bước chân về nhà bà cũng chẳng trách, chỉ giận ngay cả một cô gái tốt như Thu Chi mà con trai bà cũng nhất quyết không chịu.
Lưu Đại Lỗi theo sư phụ vài năm, cũng không phải chưa từng có đàn bà. Cậu ta dám đứng giữa cổng thôn mà vỗ ngực nói rằng khắp thôn này người "chơi gái" sớm nhất không phải ta thì ai. Nhưng những ngày sống trong Dã Gia Sơn, đọc trộm một hai lá thư khó khăn lắm mới lấy được từ chỗ anh Khương, tưởng tượng ra giọng con gái dịu dàng đang thổ lộ những lời chân thành từ trái tim, cậu ta mới biết, phụ nữ không chỉ là cái chăn ấm cho mùa đông giá lạnh.
Sau này được tận mắt nhìn thấy chị dâu, lại rào trước đón sau để được chăm sóc... Lưu Đại Lỗi sao có thể vừa mắt một người đanh đá chua ngoa như Thu Chi?
"Chẳng mấy chốc mà cháu mày đã đi học, mày cũng không còn nhỏ nữa, mày không lo nhưng mẹ lo! Nói cho mẹ nghe, ở thành phố mày có ai chưa? Độc Tử, những lời khó nghe mẹ nói trước, mày dám rước về một con yêu tinh, không biết làm việc không biết nấu ăn, mẹ không bao giờ cho nó bước chân vào cửa nhà họ Lưu."
Lưu Đại Lỗi thầm nghĩ, nếu theo tiêu chuẩn của mẹ, thì người như chị dâu e rằng chỉ có thể dùng làm cái sào phơi quần áo. Cậu ta gãi đầu gãi tai nói, "Con phải tìm được người mình có tình cảm!".
"Vớ vẩn! Tình cảm có thể ăn, có thể sinh con không?" Mẹ cậu ta gạt phắt, "Thu Chi nhìn thế nào cũng thấy ưng mắt, nhanh nhẹn, giỏi giang, huống hồ hông nó giống hệt chị gái, không chừng cũng giống chị nó, cưới về khoảng hai tháng đã có thai rồi!".
Nhìn bộ dạng khó xử của con trai, bà nhớ tới kết quả của mấ