Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2653 lượt.
y lần chị em con dâu tụ tập, lại buồn bã thở dài, kéo ghế ra ngồi xuống, hỏi: "Nói đi, rốt cuộc mày định thế nào?".
Đương nhiên... là giống như chị dâu rồi. Không cần phải cao như thế cũng chẳng cần phải tròn trịa nhiều thịt như Thu Chi, nhưng, khi cười mắt phải cong lên, nhìn đã thấy dễ chịu. Tốc độ nói chuyện phải chậm rãi, nghe giống như được uống một cốc nước mát trong mùa hè nóng bức. Tốt nhất, tốt nhất cũng là giáo viên.
Lưu Đại Lỗi nhớ tới cảnh dưới gốc mai già trước cổng trường tiểu học thôn Nam, cậu ta đã chăm chú đứng nhìn chị dâu đang ôn tập cho lũ trẻ trên cái bàn nhỏ đó.
Lưu Đại Lỗi cảm thấy không thể được, người như chị dâu trên thế giới này chỉ có một. Nghĩ đến sự may mắn của Khương Thượng Nghiêu, cậu ta bất giác buồn bã. Trong đầu lại hiện lên cảnh tượng mùng Bốn đầu năm, Khương Thượng Nghiêu khoác vai đám đàn bà bước vào khách sạn, nỗi buồn bực hóa thành cột lửa, không có chỗ để xả, cậu ta căm hận, đấm một cú vào cửa xe.
Nếu bàn về chữ "Nghĩa", Khương Thượng Nghiêu đã cứu mạng cậu ta, lại cho cậu ta nơi an cư lập nghiệp, Lưu Đại Lỗi không thể làm cái việc lén lút đâm dao sau lưng người khác. Nhưng bàn về chữ "Trung", chị dâu là người tốt như thế nếu giấu chị ấy, cậu ta không sao thoải mái được. Mặc dù hiện tại anh Khương và đám "hàng" kia chưa có gì, nhưng nếu họ tiếp tục phát triển quan hệ thì làm thế nào, đến mẹ mình cũng biết đàn ông có tiền sẽ thành người xấu, câu nói đó nói thế nào nhỉ? Ăn no dửng mỡ.
Nửa đêm ở Nguyên Châu, cái lạnh đầu xuân khiến con phố đìu hiu, Lưu Đại Lỗi lái chiếc BMW 7 từ từ hướng về phía khách sạn Long Thành. Trong lòng khó chịu, khung xe lại cao, thế là cậu ta chỉ đành hai tay ôm ngực, chỉ khẽ đạp ga, đảm bảo cho xe đi thẳng.
Hai mắt đờ đẫn nhìn con đường phía trước, chầm chậm chạy được mấy chục mét, một chiếc xe đạp từ phía sau tiến đến, người trên xe lạ lẫm nhìn chiếc xe sang trọng đang lờ đờ như rùa bò trên đường, sau đó tiếp tục đạp về phía trước.
Sau này, Lưu Đại Lỗi thổ lộ tâm trạng của mình khi ấy với Tiểu Úy Tử. Có lẽ vì vô vị, có lẽ vì sự nghĩa hiệp còn sót lại trong tim, tóm lại chẳng nghĩ ngợi gì nhiều cậu ta liền đuổi theo. Có đánh chết cậu ta cũng không thừa nhận rằng, đó là vì mái tóc dài bay bay theo gió, tấm lưng thon gầy khi lướt qua khóe mắt cậu ta quá giống chị dâu.
Cảm nhận được có người đang đuổi theo, cô gái trên xe đạp khẽ quay đầu liếc nhìn, rồi lập tức điên cuồng đạp. Cái đầu của Lưu Đại Lỗi bị hai chữ trung và nghĩa của anh Khương và chị dâu giày vò đến không chịu nổi nữa, nên nhất thời không phản ứng được. Cậu ta chỉ nghĩ nửa đêm nửa hôm thế này đường phố vắng vẻ, nhưng cũng phải chú ý chứ, đạp nhanh như thế nếu phanh gấp thì thế nào.
Chiếc xe đạp phóng rất nhanh, chớp mắt đã tới đầu đường, phanh gấp rồi dừng lại trước chiếc xe 110.
Thấy cô gái đi xe đạp áp sát lại gần cửa xe 110 nói gì đó, còn thỉnh thoảng quay đầu lại chỉ chỉ về phía mình, lúc ấy Lưu Đại Lỗi mới ngớ người ra, nhìn cảnh sát xuống xe đi về phía mình, chỉ cảm thấy ánh đèn xe 110 thật nhức mắt.
Đôi mày nhướng cao, đôi mắt phẫn nộ tố cáo, Lưu Đại Lỗi xuống xe liếc nhìn cô gái gầy tới đáng thương kia một cái, lòng thầm nghĩ lần này thì hiểu lầm to rồi.
Lại phải kiểm tra nồng độ cồn trong hơi thở, lấy ra các loại giấy tờ tùy thân, loanh quanh một hồi, Lưu Đại Lỗi giơ cổ tay lên trước mặt vị cảnh sát, ý bảo nhìn thời gian trên đồng hồ: "Tôi cũng là có ý tốt! Gần ba giờ sáng tới nơi rồi, cô gái này lại đi một mình trên đường, ngộ nhỡ gặp phải kẻ xấu thì làm sao? Tôi chẳng qua chỉ muốn tiễn cô ấy một đoạn, giúp đỡ cô ấy mà thôi".
Trong bóng tối, chiếc đồng hồ Rolex mạ vàng của Lưu Đại Lỗi làm nhức mắt anh cảnh sát. Ở thành phố Nguyên Châu người có tiền nhiều vô cùng, định tỏ vẻ gì trước mặt tôi? sắc mặt anh cảnh sát trở nên khó coi.
"Tốt bụng? Anh là kẻ xấu!" Cô gái bị đuổi theo đứng cạnh, xe cảnh sát, tức giận chỉ trích, "Nửa đêm canh ba còn lái xe chậm như vậy, lại lén lén lút lút liếc tìm khắp nơi. Nhìn thấy tôi thì lập tức tăng tốc đuổi theo, anh nói xem anh có ý gì? Nhìn cái mặt dơi mỏ chuột của anh đã biết không phải người tốt rồi!".
Lưu Đại Lỗi lớn thế này rồi, dù chưa bao giờ có ai khen mình đẹp trai, nhưng cũng thấy các nét trên mặt bình thường, chẳng phải hổ thẹn với xã hội. Hơn nữa năm đó sư phụ cũng đã nói điều kỵ nhất của kẻ trộm là có khuôn mặt gian tà. Hình tượng Lưu Đại Lỗi cố gắng nhào nặn lên hơn hai mươi năm qua, chưa bao giờ bị người ta chỉ thẳng vào mũi mắng là "gian". Con gà công nghiệp này rõ ràng đang muốn sỉ nhục tự trọng nghề nghiệp của mình mà.
Ánh mắt Lưu Đại Lỗi di chuyển từ mái tóc cô gái xuống tới mũi giày, vừa nhìn vừa hối hận, thầm nghĩ: Vừa rồi mắt mình bị sao vậy? Cô ta giống chị dâu ở điểm nào chứ?
Mặc dù gầy giống chị dâu, nhưng gầy tới mức ngực còn bằng hơn cả chị dâu nữa, vừa nhìn đã biết thời dậy thì không được ăn uống đầy đủ. Hơn nữa, cô ta cũng chẳng có đôi mắt cong lên dịu dàng khi cười như chị dâu, cũng không có kiểu cười rồi mới nói của chị dâu. Ngược lại, mày rậm mắt to, khuôn mặt