Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2654 lượt.

nhỏ xíu, từ trên xuống dưới chẳng có vẻ gì giống phụ nữ cả, rõ ràng là chưa trưởng thành.
Từ trong ra ngoài chẳng có chỗ nào có thể kích thích dục vọng của đám đàn ông, "Có ý với cô? Cũng không tự soi gương nhìn lại mình xem!".
Phụ nữ kỵ nhất có lẽ là những lời như thế, Lưu Đại Lỗi nói xong liền hối hận. Cậu ta dù rảnh rỗi tới đâu thì cũng không có hứng thú nửa đêm canh ba đứng ở giữa đường đấu khẩu với người khác. Thấy mày cô gái chau lại, ngực nhô ra phập phồng, bộ dạng như chuẩn bị chiến đấu, Đại Lỗi lập tức lùi về sau một bước, nở nụ cười, quay đầu nói với hai người cảnh sát: "Đại ca, tôi là người tốt thật mà. Anh nói xem giữa đường to trời sáng thế này, tôi có thể làm gì chứ?", nói rồi đưa thuốc cho hai người họ.
Hai người cảnh sát chặn tay cậu ta lại, "Chúng tôi không ai quen anh, đừng tỏ vẻ thân thiện".
Lưu Đại Lỗi thu thuốc về, cúi người, "Tôi kiểm điểm, kiểm điểm! Vừa rồi đúng là tôi đã sai, không suy nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy làm việc nghĩa là trách nhiệm của mỗi công dân trong thành phố...".
Ba người đứng cạnh xe cảnh sát quay sang nhìn nhau, ngay sau đó Lưu Đại Lỗi lại ngẩng đầu, trịnh trọng nói với cô gái kia: "Làm cô hoảng sợ rồi, xin lỗi".
Với diễn xuất kịp thời của cậu ta, cô gái bĩu môi, lẩm bẩm: "Anh vờ vịt chứ gì!", nói rồi nhìn về phía hai anh cảnh sát.
Lưu Đại Lỗi biết những chuyện thế này dù luận về động cơ hay chứng cứ, mình vẫn sẽ là người hàm oan. Cậu ta chỉ đơn thuần là không muốn giao tiếp với người trong "nha môn", mà muốn nhanh chóng thoát thân, vì vậy mới nhũn nhặn, để mọi người cùng có bậc bước xuống.
Quả nhiên đối phương là người thông minh, giáo huấn một hồi rồi cho cậu ta đi. Trước khi lên xe, nghe cô gái kia thương lượng với hai người cảnh sát, nhờ họ đưa đi, cậu ta thầm nghĩ phụ nói không sai, trên thế giới này chẳng có ai là kẻ ngốc cả, làm gì có ai cần cậu ta phải tỏ ra tốt bụng.
Chuyện tối nay nói ra chỉ tổ khiến người khác cười chê Lưu Đại Lỗi đương nhiên sẽ chẳng kể cho chị dâu, còn trước mặt đám huynh đệ Nghiêm Quan, Bá Long, cậu ta càng không thể phá hoại thanh danh.
Mùa hè năm thứ hai, mẹ Lưu Đại Lỗi đột nhiên gọi điện tới, nói rằng đã hẹn cho cậu ta đi xem mặt. Nghe nói nhờ vả họ hàng thân thích khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được cho cậu ta một người thích hợp ở thôn bên cạnh. Là họ hàng của cháu dâu cậu Bảy, dáng chuẩn, nhà chỉ có một anh trai, không phải trách nhiệm gì, hơn nữa tốt nghiệp xong còn ở lại thành phố làm việc.
Trong lòng Lưu Đại Lỗi thấp thỏm, ngồi trong nhà hàng đã đặt sẵn suy đi nghĩ lại, người như thế... liệu có thích mình không?
Quá thời gian hẹn gần nửa tiếng đồng hồ, một người con gái ngồi xuống trước mặt cậu ta. Đối phương cười tươi rói, "Anh chính là Lưu Đại Lỗi? Em là Thư Thiến Thiến. Xin lỗi đã đến muộn".
Lưu Đại Lỗi phải cố hết sức mới ngậm được mồm vào, biết không cần phải nói thêm lời nào nữa, chuyện này hỏng rồi.
Nào ngờ đối phương lịch sự nhìn cậu ta, không có ý chán ghét, ngược lại còn cười, hình như rất thích thú.
Bánh miễn phí đúng là rơi xuống thật rồi sao? Lưu Đại Lỗi ngồi thẳng người, thận trọng hỏi, "Thư Thiến Thiến ở thôn Tiểu Long Câu làng Tam Táo?".
Thấy đối phương gật đầu, lúc đó cậu ta mới thở phào, vui vẻ, "Đói rồi phải không, ăn cơm trước đã, gọi món gì em thích ăn nhất đi".
Người phục vụ mang menu đến, khuôn mặt đen sì giống hệt bộ đồng phục anh ta đang mặc.
Có điều Lưu Đại Lỗi hoàn toàn chẳng để ý.
Sau màn tự giới thiệu, ánh mắt Đại Lỗi chỉ tập trung vào người ngồi đối diện. Giờ đang là tháng Tám, Thư Thiến Thiến mặc chiếc váy ngắn tay, để lộ hai cánh tay trắng ngần, các ngón tay cầm dĩa cong lên, đúng là rất đáng yêu. Mùi nước hoa nhàn nhạt lan tỏa, Lưu Đại Lỗi như say.
Trong lúc đầu óc cậu ta còn đang lơ mơ, đối phương đột nhiên hỏi: "Nghe nói anh làm ở Công ty Than luyện cốc? Vậy sau này có ý định phát triển tới Nguyên Châu không?".
"Anh thường xuyên đi công tác ở Nguyên Châu, nhưng cái này không ảnh hưởng, em yên tâm."
Thư Thiến Thiên hài lòng gật đầu, "Làm việc vất vả lắm nhỉ, nghe chị dâu họ em nói, lợi nhuận công ty anh rất khá, tiền lãi hằng năm không ít".
Tiền lợi tức đúng là có, nhưng Lưu Đại Lỗi chưa bao giờ giải thích với mẹ mình về việc chia lợi tức, nghĩ chắc mẹ cũng chẳng nói kỹ với đối phương.
"Anh yêu cầu không cao, đủ dùng là được. Hơn nữa phần lớn đều đưa cho mẹ anh hết, bà cầm tiền anh yên tâm." Lưu Đại Lỗi thật thà.
Nhân viên phục vụ mang hai đĩa thịt bò bít tết lên, vừa đúng lúc che khuất cái chau mày của Thư Thiến Thiến.
"Vậy nếu sống ở Nguyên Châu, anh có suy nghĩ đến một vài vấn đề thực tế không, ví như thuê phòng, hộ khẩu, việc học hành cho con cái…"
Dao dĩa trên tay Lưu Đại Lỗi dừng lại, "Cái này đúng là anh chưa từng nghĩ. Giờ lương cũng khá, cũng tiết kiệm được một ít, nhưng năm ngoái giúp em trai mua hai chiếc xe để làm ăn, còn lại chẳng bao nhiêu. Nếu mua nhà ở Nguyên Châu... cái này, phải một, hai năm nữa mới dám nghĩ".
Thư Thiến Thiến lập tức sững người.
"... Còn nữa, công việc của anh ở đó không t