Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2634 lượt.

cũng thế."
"Vớ vẩn! Chị em thì liên quan gì tới cậu ta?"
"Cái đầu anh ấy! Đừng nói họ không phải vợ chồng, cho dù có là vợ chồng, nếu anh Khương làm sai, chị em cũng sẽ không giúp anh ấy làm bậy. Chỉ một câu thôi, chắc chắn có nguyên nhân, thậm chí nguyên nhân tuyệt đối không giống như anh nghĩ đâu."
"Theo như em nói, chị em là thánh nhân, anh rể em bị oan, chỉ mình anh là kẻ xấu? Cút!"
"Rượu em bỏ tiền ra mua, chưa uống hết, em chưa đi."
"Cút! Khốn nạn!"
Khu Thắng Trung ngồi thẳng người, hai mắt đỏ rực trừng trừng nhìn cô. Ái Đệ cũng ngồi thẳng người, thầm tự phòng bị, trừng mắt nhìn lại anh, "Anh Hắc Tử, anh cứ trách anh Khương và chị gái em mãi cũng không phải là cách. Có chuyện gì gặp mặt nói rõ, những gì họ nói có được coi là lý do hay không, anh cứ nghe xong hãy...".
"Anh bảo em cút, nghe thấy không hả?"
Mùi rượu nồng nặc, phả ra theo từng lời anh hét, có thể cảm thấy ý giận trong giọng nói đang cố kiềm chế kia. Ái Đệ chăm chú nhìn khuôn mặt đỏ phừng phừng gần ngay trước mắt, gắng gượng nén nỗi lo sợ kỳ lạ bỗng dâng lên trong lòng và sự kích động xuống, khẽ tiếng an ủi chính mình, "Anh Hắc Tử, anh sẽ không đánh phụ nữ đâu, em biết".
Những sợi gân xanh nổi trên trán Khu Thắng Trung giật giật, anh trừng mắt lườm cô vài giây rồi tức giận ngồi xuống. Nghĩ đến nỗi bực dọc trong lòng chẳng cách nào xả, anh tiện tay với bình rượu trên bàn ném ra xa.
Sau khi tiếng thủy tinh vỡ vụn chói tai biến mất, trái tim Ái Đệ mới bớt thấp thỏm trở về vị trí cũ. Trong phòng yên tĩnh, cô đột nhiên học cách của anh, cầm chén rượu ném mạnh về phía anh vừa ném. Cùng với tiếng vỡ của chiếc chén, Khu Thắng Trung quay đầu nhìn cô, ánh mắt đầy kinh ngạc. Ái Đệ lặng lẽ cầm một chén rượu khác đẩy về phía anh, anh nắm chặt, hít một hơi thật sâu, sau đó lại ném vút đi.
Ông chủ quán bar nghe thấy tiếng động, bèn thò nửa đầu ra rồi nhanh chóng rụt vào. Ái Đệ vờ như không thấy, lấy từ sau quầy bar chén rượu và đĩa ra.
Hai người mỗi người một chén, chẳng mấy chốc, mặt đất đã đầy vụn thủy tinh. Khu Thắng Trang bất giác nghệch người, ánh sáng yếu ớt phát ra từ đống thủy tinh dưới đất khiến anh nhức nhối. Anh ôm mặt, chầm chậm quỳ xuống, sau đó vòng hai tay ôm đầu.
Ái Đệ ngồi xuống bên cạnh, thấp thoáng nghe tiếng có thút thít, không giống như tiếng khóc cô nghe được trong tang lễ của chú Đức lần trước, tiếng khóc bị kìm nén không chỉ đau khổ phẫn nộ và thất vọng, mà còn có cả sự tủi thân lẫn giằng co.
Trước khi ý thức được hành động của mình, cô đã giơ tay ra ôm lấy cổ anh.
"Anh đã coi cậu ta là anh em."
"Em biết."
Anh sụt sịt, buồn bã nhắc lại, "Anh thật lòng coi cậu ta là anh em".
"Em biết." Chầm chậm vuốt mái tóc ngắn của anh, Ái Đệ không hiểu tại sao mỗi lần thể hiện sự an ủi như thế, trái tim cô lại tràn ngập cảm giác dịu dàng. Tích lũy dần, khiến nó nhiều lên, cô gần như không thể chịu nổi trọng lượng của sự dịu dàng ấy, muốn bật khóc cùng anh.
Buổi sáng, Vu Phi thò mái tóc bù xù của mình ra, xác nhận xung quanh không còn ai nữa mới dám bước chân vào quán. Không gian bừa bộn ngổn ngang, mặt đất vụn thủy tinh phủ đầy, que của thịt xiên nướng, rượu đổ lênh láng trên sàn. Anh ta mở tủ rượu dưới quầy ra, thấy hơn mười bình Bá Vương Túy vẫn được đóng kín ở góc tủ, lúc ấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghe thấy tiếng động, Vu Phi đứng dậy, chớp mắt đã thấy nữ quỷ áo đỏ ở góc phòng cũng đứng dậy theo. Tiếng thét của Vu Phi bị nghẹn nơi cổ họng, lùi về sau một bước, chỉ thấy nữ quỷ kia vuốt mái tóc dài hất về phía sau, ánh sáng chiếu lên mặt cô, thì ra là người khách tối qua đến tìm Đội trưởng Khu.
"Chị, chị làm tôi sợ quá."
Ái Đệ trừng mắt lườm anh ta, kéo thẳng váy, "Tôi cũng suýt bị anh dọa chết khiếp đây".
"Tối qua hai người ngủ ở đây à?" Vu Phi tiến lại gần trợn mắt nhìn.
"Trời nóng, ngủ một đêm dưới sàn nhà cũng không chết được." Theo ánh mắt Vu Phi, Ái Đệ nhìn về phía mình vừa đứng dậy. Khu Thắng Trung nằm trong góc phòng, nghẹo đầu, dãi rớt chảy hết xuống cằm, hai đùi mở rộng thành hình chữ bát, bàn chân ghếch lên chân bàn, ngủ ngon lành. \'"Khốn kiếp, anh thì dễ chịu rồi, cả đêm gối lên người em."
Ái Đệ đá cho anh mấy cái không khách khí, chiếc tất đen thủng một lỗ dưới lòng bàn chân tuột thành một đường đến tận đầu gối. Cô đau lòng mắng một câu, rồi đi tìm giày của mình.
Lúc này mới phát hiện ra cảnh tượng trong quán bar, Ái Đệ không còn nhớ rõ những gì đã xảy ra nữa. Cô chống trán gượng gạo nhìn Vu Phi cười, "Sao lại thế này?", nói xong liền mở túi tìm ví tiền.
"Ông chủ da cá, tìm một người về quét dọn đi, tổn thất thế nào tôi đền cho anh. Không đúng, hết bao nhiêu tính cả vào hóa đơn của anh ấy, anh ấy phải đền."
Thấy cô trịnh trọng nhét lại ví tiền vào túi mình, ngồi xổm xuống sờ túi quần lục ví tiền của Khu Thắng Trung, ngay sau đó Đội trưởng Khu lật người, tiện tay sờ bên kia, đồng thời còn lẩm bẩm mắng là sâu rượu gì gì đó, rất lâu sau Vu Phi mới khép được miệng vào.
"Anh tính xem cần bồi thường bao nhiêu, tôi phải về mở cửa hàng trước đã, người