Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2626 lượt.
hượng Nghiêu ngồi im như đá, nghe Quang Diệu nói: "Trông bộ dạng Hắc Tử có vẻ không bám trụ thêm được nữa, cậu ta đâu uống được nhiều rượu". Anh cũng chỉ cười cười, tiếp tục ngồi im quan sát.
Chẳng lâu sau, bốn phù rể đổ gục được đưa ra ngoài, Hắc Tử vờ vịt hướng về phía Khương Thượng Nghiêu nháy mắt, những tiếng reo hò bàn bên cạnh hết đợt này tới đợt khác vang lên ầm ầm, Quang Diệu lắc đầu, "Hai người các cậu, cộng tuổi lại cũng hơn sáu mươi rồi, còn như trẻ con mãi thế?".
Khánh Đệ cũng thấy không thuận mắt, khẽ đá Khương Thượng Nghiêu một cái dưới gầm bàn, "Đừng để anh Hắc Tử uống nhiều, liên lụy tới em gái em".
"Được, coi như nể mặt hai người, anh không thèm chấp cậu ta." Khương Thượng Nghiêu đặt đũa xuống, tiện tay cầm chén rượu của mình lên, sải bước về phía chiếc bàn đang náo nhiệt nhất giải vây cho bạn.
Khóe mắt liếc thấy người anh em tới, Hắc Tử thở phào nhẹ nhõm, lòng nghĩ nếu còn không tới cứu, tối nay gục trên bàn tiệc thì sao có thể động phòng với "em vợ" của cậu?
Ái Đệ từ sớm đã ra chỉ thị, nếu dám uống say thì sẽ không cho anh lên giường.
Nghĩ tới bộ dạng nũng nịu của cô, Hắc Tử rất đỗi vui sướng. Anh thích Ái Đệ, thích sự lanh lợi hoạt bát của cô, thích tính cách rộng lượng không thù lâu nhớ dai của cô, thích bộ dạng thỉnh thoảng lại rất hung hăng của cô, cũng thích cả cánh tay và cặp đùi tròn lẳn của cô nữa. Nhưng trên thực tế mấy năm làm bạn, hai người vẫn chưa thực sự hiểu nhau hoàn toàn.
Ái Đệ nhận lời cầu hôn của anh, Hắc Tử suy nghĩ và cho rằng năm mươi phần trăm vì cô thích mình, phần còn lại có lẽ bởi xuất phát từ suy nghĩ thực tế. Nha đầu này thích nhất là nhìn dãy số không dài dằng dặc mỗi cuối tháng khi ngồi tổng hợp doanh thu, đồng thời thích vờ rằng trong tổng doanh thu đó không bao gồm tiền vốn bỏ ra, sau đó tự mình thỏa mãn thích thú một hồi. Nếu cô đã thích tiền như thế thì anh sang tên nhà cho cô là được, về mặt này Hắc Tử chẳng yêu cầu gì, dù sao chỉ cần vài mét để làm chỗ ngủ.
Song điều anh không biết là, Ái Đệ nhận lời cầu hôn của anh, không hoàn toàn vì thích anh, mà có lẽ do cái tối trong quán bar của Vu Phi hôm ấy, do những lời Hắc Tử nói khi ôm cô khóc hu hu.
Hắc Tử uống nhiều sẽ nói nhiều. Tối ấy, anh bắt đầu kể lại quãng thời gian từ khi mình hơn mười tuổi cho tới lúc trưởng thành. Anh nhắc tới sự bất mãn của chú Đức với mình, sự ấm ức khi bị chèn ép ở cơ quan, nỗi đau khổ khi bị người anh em phản bội, thậm chí cả thời gian khi còn trong quân ngũ, mối tình đầu thất bại với một cô gái trong đó.
Ái Đệ vừa buồn cười, lại có chút đau lòng. Nếu như trước kia Hắc Tử luôn khiến cô có cảm giác bị áp bức, thì tối hôm đó anh đã gối đầu lên cánh tay cô, lải nhải kể khổ những câu không đầu không cuối, tựa như đứa trẻ không nhận được sự quan tâm yêu thương của người lớn.
Nhưng đêm động phòng, cảm giác áp bức hoàn toàn biến mất lại xuất hiện khi anh áp sát hôn cô với hơi thở nồng nặc mùi rượu. Sau đó anh nặng nề ngã ập xuống người cô khiến hình ảnh ngày xưa như tái hiện trong lòng, đồng thời khiến cô ngày càng hoảng hốt, không thề kiên trì, chịu đựng thêm được nữa.
Cô miễn cưỡng đè nén tâm trạng chán ghét xuống, quay mặt sang hướng khác. Hắc Tử cảm nhận được sự cứng đờ của cơ thể cô, lòng bàn tay vuốt ve khuôn mặt vợ, khẽ tiếng cười, hỏi: "Có gì mà xấu hổ? Cả hai chúng ta đều không phải lần đầu tiên mà".
Ái Đệ đang tâm trạng đầy mình, câu nói này thật sự khiến cô nghĩ theo hướng khác. Cho rằng Hắc Tử đang chế nhạo mình đã từng kết hôn, không còn là trinh nữ nữa, cô lập tức đáp lại chẳng hề khách khí, "Anh có ý gì? Tưởng em cũng giống mấy cô bạn gái kia của anh à, tùy tiện ngủ với bất kỳ thằng đàn ông nào?".
Hắc Tử sững lại, ngay sau đó cười khổ, "Ái Đệ, anh không có ý đó, em đừng đa nghi... Hôm nay vui thế này, chúng ta không nên tính toán nợ cũ được không?".
Thấy sắc mặt Ái Đệ dịu đi một chút, Hắc Tử ôm chặt eo cô, cúi đầu hôn lên mũi cô, nói: "Tính khí nóng nảy của em…".
Giọng điệu bất lực của anh trong nháy mắt đã khiến tim Ái Đệ mềm nhũn. Cô nhắm mắt lại, ra sức xua đuổi những ký ức ghê tởm làm mình run rẩy ra khỏi đầu. Nhưng, theo mỗi hơi thở của Hắc Tử, hơi rượu quen thuộc khiến người ta buồn nôn đó lại kích thích thần kinh mẫn cảm của cô, cho đến khi nghe thấy tiếng rên rỉ, Ái Đệ mở trừng mắt. Nhờ ánh trăng chiếu qua rèm cửa, nhìn thân hình cao lớn của anh đổ ập xuống người mình, cô bất giác kêu thét lên một tiếng, rồi đẩy anh ra.
Hắc Tử không kịp đề phòng, cũng may cơ thể khỏe mạnh, nên không ngã ngửa xuống chân giường, mà chỉ nằm nghiêng một bên. Anh một chân chống đất, sững lại giây lát, rồi ngồi dậy, bật đèn ở đầu giường, hỏi: "Thế này là sao?".
Ánh đèn đột nhiên rọi vào mắt, Ái Đệ giơ tay che nửa khuôn mặt, co ro ngồi trên ghế, khẽ giọng nói, "Có lẽ... mùi rượu nồng quá, em... không chịu được".
Hắc Tử khịt mũi ngửi khắp phòng, "Vậy anh đi tắm nhé".
Từ nhà vệ sinh bước ra, thấy Ái Đệ sớm đã nghiêng người nằm ngủ từ bao giờ, Hắc Tử đẩy vai vợ một cái. Ái Đệ khẽ run rẩy, nói: "Ngủ sớm đi, anh Hắc Tử, ngày mai cò