XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342629

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2629 lượt.

r>Ái Đệ dừng tay, lặng lẽ gật đầu, rất lâu sau mới nói: "Năm đó, Nhạn Lam gầy vô cùng. Buổi tối trước hôm chị ấy đi, thực ra bọn em đã gặp mặt… Khi ấy em đã nghĩ, chị ta giống như người mất hồn vậy".
Trong phòng kín chỉ nghe thấy hơi thở nặng nề của Hắc Tử, đột nhiên anh mở miệng giải thích, "Chú anh... Chuyện này thật ra là...".
"Người đã không còn nữa" Ái Đệ tiếp tục bôi thuốc cho anh, "Đừng nhắc đến họ".
"Ái Đệ..."
"Dạ?"
"Có phải em cho rằng trong chuyện này, anh không phân biệt phải trái, không hiểu đạo lý?"
"Em? Không biết nữa. Có điều nếu là em, em cũng sẽ suy nghĩ như anh thôi."
"... Bóp thêm đi, tan máu tụ."
"Tay đau không phải là anh!"
"... Ái Đệ, em có muốn kết hôn không?"
Đang vặn nắp hộp cao, Ái Đệ nghe vậy vội đứng bật dậy. Bị cô đứng nhìn, Hắc Tử nuốt nước miếng, "Anh nói thật, anh muốn kết hôn rồi".
"Thế thì liên quan gì đến em?"
"Không phải, ý anh là, anh muốn kết hôn với em."
"Em không muốn."
Hắc Tử cứng họng, "Tại sao?".
"Không muốn là không muốn, có gì mà tại sao? Bởi anh cao quá, lại làm cảnh sát, còn thích uống rượu, nói năng thô lỗ... Tóm lại, chẳng có điểm nào khiến người ta thích."
Hắc Tử vẻ mặt như bị đả kích, ngoài uống rượu và thô lỗ ra, anh vẫn luôn cho rằng những thứ khác đều là ưu điểm trong mắt phụ nữ.
"Uống rượu anh có thể cai... giảm bớt đi. Nói năng thô lỗ là thói quen, sau này anh sẽ sửa. Em xem anh còn là nhân viên công vụ, sau này thu nhập ổn định, không để em đói đâu. Còn về cao, cao không tốt sao? Em thích kẻ lùn tịt như Hướng Lôi à?"
Ái Đệ cụp mắt, thu dọn đồ đạc, lúc sau mới đáp: "Quả thực em sợ rồi".
Nếu lúc này Hướng Lôi ở trước mặt, thì điều Hắc Tử muốn làm nhất chính là bóp chết cậu ta.
"Trước kia em buồn phiền vì chuyện nhà cửa, nếu lấy anh ít ra em cũng chẳng phải đánh nhau vì chuyện ấy nữa, anh nhiều nhà lắm. Anh sẽ báo cáo gia cảnh nhà anh với em." Hắc Tử ho một tiếng, ngồi thẳng người lên, tiếp tục nói: "Bố mẹ anh là công nhân viên chức làm ngành đường sắt, vì vậy ở khu tập thể đường sắt có một căn hộ, ở đơn vị, anh có một căn hai phòng ngủ một phòng khách, cái này chắc em biết. Chú anh để lại cho anh sáu căn hộ và ba cơ sở kinh doanh, cơ sở kinh doanh còn có bốn căn đều ở Nguyên Châu, còn lại ở Vấn Sơn. Giờ đang nhờ môi giới tìm người thuê giúp, hằng tháng thu nhập không ít. Em xem, chẳng phải đều cần sang tên hay sao? Nếu em đồng ý, sẽ sang tên em hết".
Ái Đệ nghệch mặt, giống như miếng bánh từ đâu bay tới rơi trúng đầu cô, trong lòng hoảng loạn tính toán, bỗng một con số khiến người ta kinh sợ hiển hiện trước mắt.
"Sang tên cho em? Anh ngốc à? Não anh bị ngập nước phải không? Anh tính đi, đó là một món tiền lớn biết bao, thế mà lại tiện ném cho người khác? Có kẻ coi tiền không ra gì như anh sao?" Cô hận sắt không thành thép, mỗi câu nói lại đá cho anh một cái
"Sang tên cho em có gì mà không yên tâm? Con người em dù xấu tính độc mồm, lại tham tiền một chút, nhưng tâm địa vẫn chưa xấu hẳn. Người đối tốt với em, em có thể móc gan móc tim ra đối tốt với người ta." Hắc Tử suy nghĩ, rồi quyết định bỏ vế sau "Người đối xử tệ với em thì là kẻ thù chết chắc", nói tiếp: "Anh vẫn luôn tốt với em mà".
Ái Đệ quả nhiên rất cảm động, "Chị em chưa khen em bao giờ".
Hắc Tử cười tự đắc, "Đương nhiên, dù sao chúng ta cũng quen nhau vài năm rồi. Ái Đệ, coi như duyên phận, chúng ta kết hôn nhé?".
Ái Đệ suy nghĩ, cảm thấy mình như sắp vỡ ra đến nơi, đầu óc vang lên những tiếng hét chói tai "Anh ấy có tám căn nhà, ba cơ sở kinh doanh", cùng lúc lại xuất hiện giọng lạnh lùng cảnh cáo "Không được đồng ý dễ dàng, dễ dàng quá người ta coi thường’\'.
Cô nghe thấy mình nói: "Em đã đến bệnh viện kiểm tra rồi. Em không sao. Chính là vấn đề đó... sinh nở ấy, còn anh?".
"Anh cũng không sao!" Hắc Tử đỏ mặt, nhất thời hai con mắt tím bầm ươn ướt. "Chắc là không có vấn đề gì."
"Nhưng anh đã hơn ba mươi tuổi rồi, em nhớ anh còn lớn hơn anh Khương nửa tuổi, đúng không?"
"Chỉ hơn có bốn tháng, không phải nửa tuổi."
"Thế cũng là nhiều tuổi, nhiều tuổi như thế…" Ái Đệ dù đã từng kết hôn, nhưng cũng có những điều không tiện hỏi ra.
"Trước kia không phải anh chưa từng..." Hắc Tử ngượng ngùng, không nói tiếp nữa, "Chuyện trước kia không nhắc nữa, sau này nếu anh còn gây sự, em ôm tài sản rồi ly hôn với anh là được".
"Nhưng chuyện này đột ngột quá." Ái Đệ lẩm bẩm. Với trực giác của người con gái, cô sớm đã phát hiện ra tình cảm của anh, nếu không ngày trước khi mẹ Hướng Lôi nghe phong phanh rồi nói năng linh tinh, cô cũng đâu đến nỗi gặp Hắc Tử liền tìm cách tránh mặt. "Và cũng nhanh quá."
"Không nhanh. Chị em chẳng phải sắp kết hôn rồi sao? Chúng ta hãy làm trước. Như thế sau này cậu ta sẽ phải đến cầu thân với chúng ta."
Ngớ ngẩn! Thì ra là đấu nhau!
Ái Đệ trừng mắt, tức giận đuổi người: "Đại đội trưởng Khu, thuốc xoa xong rồi, anh có thể đi được rồi đấy!".
Hôm sau trời còn chưa sáng, Ái Đệ đã mang theo đôi mắt gấu trúc ra đường Đại Hưng mở cửa quán.
Cả đêm không ngủ, những con số khôn