Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342630
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2630 lượt.
hiếc khăn bông thuộc hạ đưa cho, lau mặt, rồi nói: "Hắc Tử...".
Nào ngờ Hắc Tử nhanh như một mũi tên khom người lao tới, nắm đấm sắt cũng bay theo, chặn đứng câu nói phía sau của anh.
Sau khi Khu Đức mất, Nghiêm Quan không yên tâm về sự an toàn của lão đại, tự ý điều năm huynh đệ từ khu mỏ về bảo vệ cho Khương Thượng Nghiêu. Mấy người này không biết Hắc Tử, bất chợt thấy lão đại gặp nguy, lập tức vây đến, cả Lưu Đại Lỗi cũng ném điếu thuốc trên tay đi, bước lên phía trước.
Đây là địa bàn của Cục Công an, người quen của Hắc Tử không ít. Chưa bàn tới việc đánh nhau thì bên nào thiệt, mà Khương Thượng Nghiêu thật sự không muốn mâu thuẫn giữa hai người ngày càng lớn thêm, thậm chí còn bị người có ý đồ lợi dụng.
Suy nghĩ như thế anh vội giơ tay ngăn thuộc hạ lại, rồi lập tức cuốn chặt khăn bông vào tay thủ thế. Nắm đấm của Hắc Tử nhanh như gió, anh hứng trọn cú đấm đó, chỉ nghe Hắc Tử căm hận nói: "Cú đấm này là vì cái mạng trong trại tạm giam".
Lời vừa dứt, Hắc Tử huých một khuỷu tay, nhân lúc Khương Thượng Nghiêu nghiêng người né, anh lại thúc gối lên, sau đó một đấm lao thẳng vào bụng dưới bạn, "Cái này là vì tám trăm vạn mà chú tôi đã dùng để bao khu mỏ thôn Nam cho cậu".
Khương Thượng Nghiêu cố nhịn đau, sau khi đứng vững thuận tay lau máu ở mép, "Nữa đi".
Hắc Tử đứng trước mặt anh, chăm chú nhìn người anh em đã quen từ hồi còn mặc tã, răng nghiến chặt, ngay sau đó lại tung một chưởng tới.
Cú đấm này hiểm hóc, gần như tích tụ tất cả mọi phẫn nộ và bi thương trong lòng, dù Khương Thượng Nghiêu đứng khá vững, nhưng cũng phải loạng choạng lùi về sau nửa bước. Cú đấm khiến xương gò má của anh phát đau, song anh hiểu, Hắc Tử trong lúc giận dữ vẫn xuống tay nể tình, nắm đấm vẫn cách huyệt thái dương ba phân.
"Đây là vì cậu đã làm bộ làm tịch lừa chú tôi mấy năm nay." Hắc Tử giọng trầm nặng, nói xong lại cười, "Cũng lừa tôi nữa".
Khương Thượng Nghiêu đáp lại bằng nụ cười chế giễu, ngay sau đó với tốc độ của sấm sét, cũng giống như Hắc Tử, một đấm trúng má phải bạn mình.
Tay Khương Thượng Nghiêu quấn khăn bông, nên cú đấm này còn nặng hơn của Hắc Tử. Hắc Tử lại không đề phòng, nên giật lùi liền mấy bước, rồi ngã ngồi xuống đất, vẻ mặt tức giận phừng phừng.
"Cái này vì một tiếng gọi \'anh\' của Nhạn Lam dành cho cậu." Khương Thượng Nghiêu nói ra cái tên mà lòng đau đớn vô cùng. Sớm đã biết có ngày huynh đệ trở mặt nhau, nhưng khi thực sự phải đối diện với chuyện này, vẫn khiến người ta đau buồn vô hạn.
Khương Thượng Nghiêu bước lên một bước, giơ tay định kéo người anh em dậy. Hắc Tử lại tưởng anh có mục đích khác, lập tức bật người đứng lên, thuận thế kéo Khương Thượng Nghiêu bổ nhào xuống đất, hai người lập tức quấn lấy nhau.
Từ lúc đánh đối kháng cho tới khi ôm nhau vật, những người có mặt ở hiện trường đều nghệch cả ra. Thuộc hạ của Khương Thượng Nghiêu định chơi gian, nhưng hai người họ ôm nhau lăn qua lăn lại, thực sự cũng sợ đánh nhầm lão đại. Những người khác vây quanh xem trò đều không sợ, thấy hai người ngang sức ngang tài, thỉnh thoảng lại đồng thanh khen "Hay".
Nhưng dù có lớn tiếng khen tới đâu cũng không thể át được tiếng cãi vã của hai người kia. Một lúc Khương Thượng Nghiêu nói, "Đây là vì một tiếng gọi \'anh\' của Cảnh Trình dành cho cậu", rồi đấm trúng ngực Hắc Tử, ngay sau đó Hắc Tử hằm hè, "Đây là vì chú tôi đã đưa cậu đi móc nối quan hệ", rồi thúc đầu gối vào háng Khương Thượng Nghiêu.
"Mẹ kiếp, cậu đá vào đâu không đá, tôi sắp kết hôn rồi."
"Cậu giỏi, mẹ kiếp! Cú đấm vừa rồi của cậu chẳng phải cũng rất mạnh sao?"
Ngoại Truyện 3: Hắc Tử: Nhường Nhịn Phụ Nữ Mới Là Hảo Hán
Vừa ăn cơm tối xong, Ái Đệ gặp ngay Hắc Tử đến cầu sự trợ giúp của mình đang đứng ở cửa quán.
Nửa khuôn mặt Đội trưởng Khu Thắng Trung béo lên lạ thường, mắt thâm tím, môi rách vài đường, vết máu vẫn còn dưới cằm.
Ái Đệ sợ hãi giật lùi mấy bước, nhanh chóng liếc mắt nhìn sau lưng anh.
"Nhìn gì mà nhìn? Giúp anh dán urgo."
"Hả giận cũng tốt, anh đã nín nhịn hơn hai mươi ngày rồi. Này, nhẹ tay thôi, em đang báo thù cho chị gái đấy à?"
"Em đã nói với chị em rồi, người thô lỗ tốt nhất vẫn nên dùng cách thô lỗ để giải quyết, nói lý với anh làm gì? Anh Khương dùng nắm đấm đánh cho anh phục là đúng rồi."
"Thẩm Ái Đệ, em về phe ai? Cái gì mà không thể nói lý với anh?"
"Vậy để em nói lý lẽ với anh. Con người mà, quan hệ dù tốt đến đâu cũng nên giữ khoảng cách nhất định. Giống như em, cho dù em đã lấy Hướng Lôi, nhưng tình cảm dành cho anh ta cũng không thể sâu đậm bằng dành cho mẹ, cho chị gái. Như anh, trong lòng anh, Nhạn Lam là một cô gái tốt, nhưng chú anh vẫn là ruột thịt. Còn trong lòng anh Khương, Nhạn Lam và Cảnh Trình là số một, chính là người thân của anh ấy. Đấy chẳng phải chuyện đơn giản hay sao? Anh không hiểu vì sao anh Khương lại vứt bỏ tình cảm mấy chục năm, chỉ bởi anh dùng tiêu chuẩn của mình để đánh giá người khác."
"Chị em cũng nói với em rồi? Chuyện nhà họ Diêu?"