Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2648 lượt.
ì, cùng lắm là kiếm tiền thêm vài năm nữa, rồi chuyển đi nơi khác dưỡng lão là xong. Có điều nếu làm vậy thì khổ cho những anh em đã đi theo chú, cảm giác tan đàn xẻ nghé đúng là chẳng dễ chịu chút nào. Nói đi nói lại, vẫn là hai chữ: Lương Tâm. Nếu không tìm cho họ được một con đường đi tiếp, thì mấy năm nay chú Đức cũng thật uổng công rồi".
Lời nói mang ngầm ẩn ý mưu cầu đường lui, sắc mặt Khương Thượng Nghiêu trở nên nghiêm túc, có nghiêm trọng đến mức ấy không?
Chú Đức liếc anh một cái: "Mấy năm nay anh ít qua lại với chú, nên không biết tình hình nội bộ. Giờ Nhiếp gia không còn như trước nữa, cũng được anh em trong giới giang hồ nể trọng, lại có người trong thành phố. Tên Vu béo mà anh gặp lần trước, tháng vừa rồi phải bán một mỏ than đi, người mua là Nhiếp Nhị. Nhiếp Nhị vừa sang tay là chuyển một nửa cổ phẩn đi, chuyển sang mấy nhà đều là...".
Chú Đức ra hiệu nắm chặt bàn tay lại: "Vì vậy chú mới nói Thắng Trung không bao giờ nhìn thấy được tình hình, giờ là lúc phải có chủ kiến, không thể so với mấy năm trước nữa. Mặc dù nói vẫn có người phải nể mặt ta, than ở Vấn Sơn muốn bán ra ngoài quá nửa phải qua ta, nhưng chỉ cần…".
Bàn tay đang duỗi thẳng của chú Đức lại từ từ nắm chặt lại: "Bàn tay đặt trên cổ có thế khép chặt khiến ta nghẹt thở bất kỳ lúc nào, chỉ là vấn đề thời cơ sớm hay muộn thôi. Nhiếp Lão Nhị ơi là Nhiếp Lão Nhị, sao ngày xưa ta lại sơ suất như vậy chứ?".
Lần đầu tiên Khương Thượng Nghiêu được nghe chuyện nội bộ, nên ít nhiều cũng có chút chấn động. Theo như quan niệm của một kẻ cả đời làm đại lưu manh như chú Đức, mối quan hệ giữa quan chức và thổ phỉ vĩnh viễn không bao giờ có thể hòa hợp, tìm nơi dựa dẫm để ôm chân là con đường khiến người ta coi thường nhất. Nhưng từ vụ sang tay nửa mỏ than của Nhiếp Nhị cho thấy, một mối quan hệ như thế không thể được hình thành trong ngày một ngày hai, sự tinh ranh và trù tính của Nhiếp Nhị kia đáng để chú Đức phải than ngắn thở dài.
"Chậm một nước cờ, bị người ta đi trước rồi." Tự nói với mình xong, Khương Thượng Nghiêu lại thấy hối hận. Mỗi ý kiến anh nói ra là anh càng can thiệp sâu vào chuyện này.
Chú Đức gật đầu đồng ý: "Có những chuyện nhất định phải làm, ngồi đợi chết không phải là tác phong của chú. Có điều sau này nếu có chuyện gì... anh phải giúp đỡ chăm sóc cho Thắng Trung".
Hắc Tử là anh em thân thiết, chăm sóc là điều nên làm. Nhưng dưới ánh mắt tha thiết đang nhìn anh chằm chằm của chú Đức, thì hình như lại có ý khác. Khương Thượng Nghiêu biết là thế nào cũng không được gật đầu, đành tỏ ra chân thành nói: "Chú Đức, nói một câu thật lòng thì, giờ mọi việc trên giang hồ không còn tranh chấp nhau bằng nghĩa khí nữa, mà đều vì lợi ích quan hệ, chỉ có điều kiếm ít hay kiếm nhiều mà thôi. Chi bằng rút lui đúng lúc, cho mình một con đường lui".
Chú Đức quan sát anh rất lâu, trong bóng tối đôi mắt sáng rực dần dần trở nên u ám, sắc mặt tĩnh lặng như giếng sâu không dao động. Chú Đức khẽ ho một tiếng: "Chú sớm đã biết anh có lý tưởng cao, nhưng vẫn không sao quên được bộ dạng cứng rắn không chịu thua của anh hồi nhỏ. Thôi, chú Đức không ép làm khó anh nữa".
Đã nói đến thế này, cả hai người đều cảm thấy có chút khó xử bất lực, Khương Thượng Nghiêu đứng dậy xin ra về, chú Đức gật đầu: "Để Quang Diệu đưa về".
Xe ra đến đầu đường của thị trấn, một chiếc xe con khác lao từ trên đường cao tốc xuống, khi đi ngang qua xe của Quang Diệu đột ngột phanh gấp lại. Xe bên kia kéo cửa kính, hình như có quen biết với Quang Diệu, hỏi: "Quang Diệu, nửa đêm đi đâu thế?".
Khuôn mặt lờ mờ hiện ra trong bóng tối nhìn khá quen, nhưng Khương Thượng Nghiêu không nhớ ra được là đồ đệ nào của chú Đức, chỉ thấy bộ dạng bực mình của Quang Diệu: "Có chuyện, về rồi nói", nói xong kéo cửa kính xe lên đạp ga phóng đi.
Chẳng biết Quang Diệu vẫn luôn đứng canh ở cửa sau có nghe được mấy phần câu chuyện giữa anh và chú Đức hay không, suốt đường đi Khương Thượng Nghiêu vẫn nói chuyện phiếm với Quang Diệu, nhưng cả hai như có thỏa thuận ngầm không ai nhắc tới chuyện tối nay. Đến dưới khu nhà mình ở, Khương Thượng Nghiêu xuống xe nói lời tạm biệt, Quang Diệu gọi "Đợi đã", rồi nhảy xuống xe, lấy một gói giấy được bọc vuông vắn từ ghế sau ra đưa cho anh.
"Nghe nói cô Khương đến từng nhà trong khu để hỏi vay tiền. Chú Đức rất giận, nói nhà cậu có việc mà không tìm chú. Cái này cậu cầm đi, chú Đức đã nói rồi, coi như cho vay, bao giờ có thì trả.”Quang Diệu nghĩ một lúc rồi nói: "Câu này là chú vừa dặn tôi phải nói lại với cậu: \'Nói với tiểu tử đó rằng, đừng nghĩ cầm tiền của chú là phải bán mạng cho chú, đây là tiền cho vay, cho vay vì nó đã gọi ta là chú suốt mười năm nay\', nguyên văn như thế".
Khương Thượng Nghiêu cầm chặt bọc nặng trịch đó, nhất thời không biết nên phải trả lời thế nào. Cảm động có, bất lực có, áy náy có... phức tạp, tâm trạng rối bời.
Quang Diệu nhìn rõ tâm trạng của anh lúc này, khẽ thở dài, nói: "Chuyện này nói trắng ra là mỗi người mỗi chí hướng, cậu cũng đừng trách chú Đức, chú làm vậy cũng là vì anh em".