Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2638 lượt.

Chú Đức biết anh vừa hết giờ làm, nên đã cho người chuẩn bị sẵn đồ ăn đêm. Tự tay mở một chai rượu Phần (1) lâu năm, cùng với mấy món đồ nhậu vừa được đưa tới, vừa thưởng thức vừa uống.
(1) Rượu Phần: Rượu ngon, sản xuất ở Phần Dương, tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc
Tiểu viện này phong thủy rất tốt, lưng dựa núi mặt hướng về sông Tích Sa. Gió đêm nhè nhẹ thổi, ngồi trên ghế xếp ở sân sau của viện có thể nhìn thấy những đợt sóng màu bạc lấp lánh trên mặt sông.
Chú Đức là người rất biết cách hưởng thụ cuộc sống, trong thành phố có gia sản có nhà cửa, nhưng chú chỉ thích nơi yên tĩnh như thế này.
"Nếu hai mươi năm nữa, mà vẫn được nhàn nhã ngồi nhấm nháp mấy ly rượu nhỏ, ngắm nhìn phong cảnh, thì thật tuyệt." Chú Đức cảm thán.
Gọi anh đến chỉ để giãi bày tâm sự ư? Khương Thượng Nghiêu đoán việc không chỉ có thế: "\'Chú Đức, đấy là điều đương nhiên rồi. Với địa vị của chú bây giờ, thì còn gì có thể không suôn sẻ chứ?". Khương Thượng Nghiêu e chú Đức nói những lời sáo mòn rồi chuyển đề tài về phía anh, vì vậy đành ra sức tâng bốc chú.
Chú Đức phì cười, lớn tiếng mắng: "Không suôn sẻ, anh thì biết cái quái gì! Thím hai của anh ngày nào cũng gây sự với chú, sợ chú có ngày chết đầu đường xó chợ khiến bà ấy không có nơi nương tựa, nhất định muốn sinh con trai cho chú".
Chú Đức góa vợ đã mười mấy năm, nhưng có một người phụ nữ rất được chú yêu thương. Khương Thượng Nghiêu tưởng tượng ra cảnh chú Đức bị thím hai đuổi đến nỗi phải xách quần chạy, bất giác phì cười. Đề tài về gia đình khiến anh thấy lòng nhẹ nhõm đi nhiều, anh dừng đũa nói: "Chú Đức, già mà có con trai, là chuyện bao người muốn không được. Chú cố lên, giờ này sang năm cháu và Hắc Tử sẽ tổ chức tiệc liền ba ngày mừng chú".
"Đồ chết tiệt! Anh cũng hùa vào chế giễu chú Đức phải không?" Chú Đức vờ nổi giận mắng, sau đó tự rót cho mình một ly, mím môi uống cạn: "Lão phu có hồi xuân cũng không định hồi xuân theo kiểu ấy, một mình tự do tự tại mười mấy năm, đã quen rồi. Chú Đức anh không phải là người cổ lỗ, gia nghiệp này sớm muộn gì cũng sẽ giao lại cho các anh thôi".
Khương Thượng Nghiêu thấy đầu đau như búa bổ, đành cúi đầu và cơm.
"Nhìn bộ dạng anh kìa, hay ho gớm!" Chú Đức mắng một câu xong rồi im lặng.
Khương Thượng Nghiêu thấy sắc mặt chú u ám, thầm thở dài trong lòng, cầm chai rượu rót đầy ly cho chú, rồi tiếp tục bữa ăn đêm của mình. Chú Đức nheo mắt lại, không biết đang nghe gió thổi hay đã ngủ, một lúc lâu sau mới chậm chạp nói: "Mấy năm gần đây anh tỏ thái độ kính nhi viễn chi với chú, càng ngày càng phân rõ ranh giới. Chú biết anh đang lo lắng điều gì, nên cũng không ép”. Chú Đức trầm ngâm hồi lâu rồi mới tiếp tục: "Nghĩ lại hơn nửa cuộc đời đã qua, giúp được không ít người mà cũng làm liên lụy tới không ít người, tại sao có những lúc chính bản thân chú cũng thấy nghi ngờ. Giống như dòng sông này mỗi khi nổi sóng, người ngồi trên thuyền đành phải đội gió vượt sóng lao về phía trước, bởi vì không chỉ có bản thân mình, mà còn cả anh em huynh đệ nữa. Nếu nói như thế, tự vấn về việc đối nhân xử thế chú thấy mình vẫn còn có đạo nghĩa lương tâm".
Khương Thượng Nghiêu nín thở ngồi im.
"Hai từ lương tâm này cũng đáng để suy nghĩ đây, trên nguyên tắc khi cảm thấy mình không làm việc xấu thì gọi là có lương tâm; nhưng làm việc xấu mà lòng tràn ngập sự hối hận cũng gọi là có lương tâm." Chú Đức tặc lưỡi, cứ như đang thưởng thức dư âm của hai từ đó. Rồi đột nhiên như bừng tỉnh, trong chốc lát vẻ mặt thoáng thẫn thờ, nhẹ nhàng mỉm cười hài lòng nói: "Chú thật sự thích dáng vẻ điềm tĩnh bình thản gặp chuyện mà không cuống của anh, nhớ lại ngày xưa ở vào độ tuổi này chú cũng không có được sự kiên định ấy. Anh không cảm thấy tò mò, không định hỏi xem tại sao tối nay chú cho gọi anh đến, lại nói với anh những chuyện này hay sao?".
Khương Thượng Nghiêu mỉm cười không phủ nhận mà cũng chẳng thừa nhận, cười: "Chú Đức, trong lòng chú có chuyện buồn, gọi cháu đến để giãi bày tâm sự, làm phận cháu ngồi uống với chú mấy ly chẳng phải việc nên làm hay sao?". Nói rồi, anh cầm một ly lên, tự rót rượu cho mình: "Nếu có chuyện gì, chẳng phải chú còn có Hắc Tử và một đám đồ đệ cùng chia sẻ với chú hay sao?".
Chú Đức chăm chú quan sát biểu hiện của anh, dường như đang muốn đo xem những lời anh nói có bao nhiêu sự thật lòng.
Thấy Khương Thượng Nghiêu giơ tay kính rượu sau đó tự cạn một ly, lúc này mới cầm ly rượu bên cạnh lên đặt hờ trên môi, nói: "Quang Diệu không được, chỉ có thể lao động chân tay, không có cái nhìn đại cục. Còn Thắng Trung, cậu ta có sự quyết đoán, có điều...", nói rồi chú lắc lắc đầu.
Thắng Trung là tên của Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu đương nhiên biết vế sau của lời đánh giá mà chú Đức đã bỏ lửng, chú muốn nói Hắc Tử không phải là người có cái nhìn sâu sắc. Anh mỉm cười, thầm nghĩ vấn đề vòng qua vòng lại, cuối cùng vẫn sẽ nhắm vào anh, bất lực đành phá lên cười: "Hắc Tử rèn luyện thêm vài năm nữa là có thể làm việc lớn".
Chú Đức phớt lờ những lời đùn đẩy trách nhiệm của anh, vẫn nói tiếp: "Vốn cũng không có g