XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342637

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2637 lượt.

m lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bèn lập tức quay lại trừng mắt với anh ta: "Anh... anh đừng quá đáng. Tôi không quen anh, còn nữa, nói cho anh biết, tôi và Khánh Đệ là bạn thân".
Câu nói đó không những không dọa được Ngụy Hoài Nguyên mà còn khiến anh ta nở nụ cười nham hiểm: "Thế chẳng phải càng tốt sao? Đã thân lại càng thân!".
Diêu Nhạn Lam không hiểu kiểu nói đùa mà những người này thường nói, trong lòng cô bỗng thấy rất xấu hổ, không sao kìm nén được cảm giác sợ hãi ban đầu, nên cô quay ngoắt người lại chạy thẳng vào trong trường.
Ngụy Hoài Nguyên nói với theo từ phía sau: "Còn chưa nói xong mà, buổi tối cùng ăn cơm, lần này đừng trốn nữa, anh không có đủ kiên nhẫn đâu...".
Ngụy Hoài Nguyên đang nói bỗng khựng lại giữa chừng, bởi vì anh ta cũng nhìn thấy người mà Diêu Nhạn Lam nhìn thấy.
Thấm Khánh Đệ với sắc mặt lạnh như băng đứng dưới cột trụ cổng trường, ánh mặt lạnh lùng đang nhìn chằm chằm về phía họ không biết bao lâu rồi.
Với cô em họ này, Ngụy Hoài Nguyên luôn cảm thấy không biết phải cư xử như thế nào. Ái Đệ thì còn có thể trêu đùa nịnh bợ vài câu, tặng cho nó mấy món quà nhỏ đỗ dành là nó vui ngay, anh ta có thể tận hưởng cảm giác được sùng bái, nhưng Khánh Đệ thì không thế. Khánh Đệ quen cách cư xử khách sáo, ngoan ngoãn nghe lời, nhưng đằng sau khuôn mặt điềm tĩnh ấy là ánh mắt dò xét như bậc bề trên dò xét kẻ bề dưới. Điều này khiến Ngụy Hoài Nguyên vừa tức giận lại vừa cảm thấy lúng túng, mất tự nhiên.
Còn Diêu Nhạn Lam sau khi đột ngột phát hiện ra sự có mặt của Khánh Đệ, đặc biệt là thái độ quan sát rất nghiêm nghị ấy, Nhạn Lam lập tức cảm thấy trào dâng một cảm giác xấu hổ mãnh liệt hơn, ngay sau đó là ấm ức ghê gớm. Nhạn Lam không kịp suy nghĩ về việc tại sao lại đột nhiên nảy ra suy nghĩ muốn giải thích với Thẩm Khánh Đệ, mà lập tức chạy thẳng về lớp học của mình.
Sau khi Nhạn Lam rời đi, Ngụy Hoài Nguyên cố làm ra vẻ thoải mái, cười nói với Thẩm Khánh Đệ: "Bạn em... rất thú vị, rất đáng yêu".
"Anh Hoài Nguyên, hồi Tết hình như bác gái có nói năm nay anh cưới vợ rồi."
Ánh mắt Ngụy Hoài Nguyên chợt lóe lên: "Chuyện còn chưa chắc chắn thì vẫn có khả năng khác chứ", nói xong, cô em họ trước mặt lại nhìn anh ta bằng ánh mắt bình tĩnh ấy, ánh mắt tràn ngập sự soi xét, bất giác anh ta cảm thấy bối rối, vội nói tiếp: "Anh đi đây, chiều nay anh còn có việc".
Ánh mắt nhìn đuổi theo Ngụy Hoài Nguyên, cho tới khi bóng anh ta khuất ở phía đường bên kia, nét mặt căng thẳng của Khánh Đệ mới giãn ra, khẽ thở dài trong lòng: Diêu Nhạn Lam đâu phải loại con gái thực dụng, còn ông anh họ của cô cũng có phải là người nổi tiếng đâu, tại sao cô lại giận dữ như vừa bắt được gian tình thế? Cô làm gì có tư cách tức giận thay cho Khương Thượng Nghiêu?
Cho tới buổi tối, Diêu Nhạn Lam đột ngột xuất hiện ở cửa lớp Một khối Mười đợi cô, Khánh Đệ cảm thấy tức cười sau đó lại thấy bất lực.
Diêu Nhạn Lam sau khi đuổi khéo em trai mình đi liền hỏi Khánh Đệ có thời gian không, Khánh Đệ cũng hiếu được ít nhiều nội dung câu chuyện mà Nhạn Lam định nói, liền đặt số sách vở đang định cất vào cặp trên tay xuống.
Thời tiết đầu xuân, những cây bách già ngoài lớp học vẫn chưa lên lá non, tán cây trơ trụi vươn cành về phía bầu trời, mặt trời đỏ rực bắt đẩu lặn phía xa xa như đang treo trên đầu cành cây lơ lửng. Ánh mắt Khánh Đệ hướng về phía Diêu Nhạn Lam, Nhạn Lam cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh buộc đuôi ngựa thả trên vai, càng làm nổi bật phần gáy trắng ngần.
Bất giác Khánh Đệ thấy ngưỡng mộ.
Cứ thế này mà lẳng lặng ngồi xuống thì cũng không phải lắm, cô đành phải nói trước: "Em cũng không biết do đâu mà anh em biết trường của chị, có lẽ do Ái Đệ, hai người bọn họ có quan hệ khá thân thiết. Nếu như Ngụy Hoài Nguyên làm phiền chị, mặc dù em không thể thay anh ấy, nhưng cũng muốn nói lời xin lỗi".
Diêu Nhạn Lam ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên.
"Chị không cần phải giải thích gì với em cả." Khánh Đệ cười hối lỗi vì sự lạnh lùng trước đó của mình, nói thêm: "Anh họ em, anh ấy... hơi lăng nhăng, nói dễ nghe hơn thì là đa tình. Em hiểu sự khó xử của chị".
Diêu Nhạn Lam thở phào, dường như sự thấu hiểu của Khánh Đệ đối với cô rất quan trọng. "Vậy có thể nói giúp với anh em, để anh ta đừng đến tìm chị nữa. Cứ thế này chị đi học không yên tâm... làm phiền em rồi", nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Khánh Đệ, giọng Nhạn Lam như yếu hẳn đi.
Khánh Đệ tự nhiên bực mình: "Cứ thế này? Hôm nay không phải lần đầu tiên sao? Chị không từ chối anh ấy à? Tại sao không nói thẳng với anh ấy rằng chị đã có bạn trai rồi? Còn nữa, sao chị không nói với anh Khương?".
Diêu Nhạn Lam vội vàng giải thích: "Chị có từ chối, lần nào chị cũng nói chị không quen anh ta, lần nào tránh được là chị tránh. Còn về việc bạn trai... có thể nói không? Tối hôm ấy em cũng nhìn thấy rồi đấy, bạn anh ta hung hăng như thế, chị nói ra rồi liệu có gây rắc rối cho anh Khương không?".
Ánh mắt ngây thơ bức thiết nhìn cô như muốn biết đáp án khiến Khánh Đệ có chút mệt mỏi, xem ra Nhạn Lam cũng rất thông minh...
Khánh