Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2649 lượt.
ho hắn ta hai cái bạt tai nổ đom đóm mắt.
Diêu Cảnh Trình nhớ lại ngày đó bị người của Nhiếp Tiểu Tứ chặn đánh ở sau con hẻm, trong lòng căm hận khó mà nén được, còn định xông lên đạp thêm một phát nữa, nhưng bị Tiểu Bản ôm chặt từ phía sau kéo lại: "Lão đại dặn rồi, đưa người về là được, giờ đã quá nửa đêm, tầng trên tầng dưới người ta nghe có động gọi 110 thì phiền lắm".
Những người khác cũng có ý đánh nhanh thắng nhanh, chỉ có anh Hổ thò tay ra sau lưng một cái, trên tay đã xuất hiện một con dao nhíp. Khóe miệng anh Hổ khẽ nhếch lên một nụ cười độc ác đi về phía Nhiếp Tiểu Tứ đang quỳ dưới đất: "Đều là người thông minh cả, đừng làm khó bọn này".
Trong ánh mắt của Nhiếp Tiểu Tứ ánh lên những tia nhìn kinh hãi, nhưng ngay lập tức biến mất và thay vào đó là sự căm hận, hắn ta lùi về phía sau đứng bật dậy, hai tên kia đồng thời cũng vùng khỏi sự khống chế, trận ẩu đả lại bắt đầu.
Trong lúc hỗn loạn lưỡi dao nhíp vung lên loang loáng, nhát nào nhát nấy nhằm thẳng vào chỗ hiểm của Nhiếp Tiểu Tứ. Diêu Cảnh Trình hoảng hốt khi nhận ra anh Hổ muốn lấy mạng của Nhiếp Tiếu Tứ, cậu ta chẳng cần biết tới sự sống chết của Nhiếp Tiểu Tứ, chỉ biết một tay nắm chặt chống đỡ, một tay nhằm vào đối phương mà giáng tới, bên tai vang lên những tiếng kêu đau đớn, đấm đá, đập cửa ầm ầm, nhưng lại thấy trước mắt máu và dao cứ lờ mờ, nhất thời không phân biệt được là thật hay là ảo ảnh.
Trong nháy mắt Nhiếp Tiểu Tử chạy thoát khỏi tầm đánh của đám người kia, não cậu ta lúc này chỉ có một ý nghĩ, không thể để hắn thoát.
Cảnh Trình đuổi theo Nhiếp Tiểu Tứ như hình với bóng vào phòng trong, ngay sau đó, một thứ gì rất cứng, lạnh như băng đập ngay vào gáy cậu ta. Cảm giác của Diêu Cảnh Trình lúc này là hoang mang hoảng sợ, rồi mới sực tỉnh đoán biết đây là thứ gì, nhất thời sợ cứng người lại, không dám manh động.
"Đi ra. Đi từ từ thôi. Đừng để tao thấy mày cử động." Nhiếp Tiểu Tứ vừa nói vừa thò người ra phía trước dùng tay trái cầm vali trên giường, rón rén đi sau Cảnh Trình dò dẫm từng bước ra khỏi phòng.
Đám người trong phòng khách nhìn rõ họng súng đang chĩa vào đầu Diêu Cảnh Trình, lập tức yên ắng trở lại. Hai tên huynh đệ của Nhiếp Tiểu Tứ cười đắc ý, thản nhiên bước về phía hắn ta đứng sang hai bên để bảo vệ.
Đầu óc Diêu Cảnh Trình trống rỗng, cảm giác thấy sự việc diễn ra có gì đó bất thường. Vốn là một chuyện hết sức đơn giản, chỉ cần "mời" Nhiếp Tiểu Tứ về gặp Tang Cẩu là xong, thật không ngờ lại diễn biến thành ra thế này. Cậu ta thật không thể hiểu tại sao đám huynh đệ theo dõi Nhiếp Tiểu Tứ bấy lâu nay lại không phát hiện ra có người mai phục trong phòng, không hiểu tại sao dám huynh đệ canh ở cửa trước và cửa sau dưới khu chung cư vẫn chưa xông lên, càng không hiểu anh Hổ có thù hằn sâu đậm gì với Nhiếp gia mà dao nào dao đấy đều như muốn lấy mạng.
Nhiếp Tiểu Tứ cười khùng khục phía sau: "Diêu Cảnh Trình. Anh nhìn nhầm mày rồi. Khi mày vờ nhún nhường anh cứ tưởng mày là thằng nhát chết. Không ngờ mày cũng biết trả thù". Đi cùng với câu nói đó, họng súng chĩa về phía Cảnh Trình càng dùng sức gí mạnh hơn, Diêu Cảnh Trình khẽ run lên, chân bước loạng choạng.
"Đứng vững. Đừng để tao nhất thời không kiềm chế được mà phải bắn mày."
"Tiểu Tứ, chúng ta chẳng phải có thù sâu oán nặng gì, ý của anh Tang Cẩu chỉ là muốn mời mày về nói chuyện, có bao nhiêu trả bấy nhiêu, số còn lại từ từ trả."
"Mày đang dỗ trẻ con đấy à." Nhiếp Tiểu Tứ phì cười: "Ông mày cũng là…”
Lời của hắn ta bị tiếng gõ cửa cắt ngang.
Lúc này, cả hai bên đều không biết người đứng ngoài cửa là của bên nào. Tâm trạng của toàn bộ đám người trong phòng thấp thỏm mong có cơ hội để thay đổi tình thế.
"Mày ra mở đi." Nhiếp Tiểu Tứ sau khi cân nhắc xong khẽ nói.
Diêu Cảnh Trình từ từ đi về phía cửa, vật lạnh buốt phía sau gáy xuyên qua da đầu chạm vào tới từng lỗ chân lông trên người cậu ta, lạnh thấu xương, mỗi bước chân của cậu ta đều vô cùng khó nhọc, nặng nề.
Khi cậu ta giơ tay ra vặn khóa cửa mới nhận thấy rằng mình không khống chế được bản thân, người bắt đầu run lên bần bật, định thần lại, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên dồn dập, hết lần này tới lần khác. Lần nào cũng khiến cánh cửa rung lên.
Cậu ta cúi đầu, muốn hất bỏ cái vật lạnh buốt khỏi gáy mình, nhưng nó giống như giòi trong xương vậy, không thể thoát được.
Cửa vừa mở, bóng đáng một người cao gầy lọt vào mắt, đầu tiên Diêu Cảnh Trình còn tưởng là ảo giác, nhưng sau khi nhìn rõ rồi thì nhếch miệng cười, nửa như kích động nửa như được giải thoát, ánh mắt ngấn lệ. Cậu ta gọi không thành tiếng: "Anh".
Đúng vào lúc mà Diêu Cảnh Trình mở cửa, họng súng đã được rời xuống phía thắt lưng cậu ta, có thể nổ súng bất kỳ lúc nào. Điều duy nhất khiến người ta cảm thấy may mắn lúc này chính là súng vẫn chưa lên đạn, nhưng cũng không thể nói trước được điều gì.
Diêu Cảnh Trình lập tức thu lại nụ cười, chỉ sợ cử động của cơ má sẽ khiến Nhiếp Tiểu Tứ đang đứng sau lưng cảnh giác.
Nhưng Nhi