Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2658 lượt.

ếp Tiểu Tứ suy cho cùng đã lăn lộn trên giang hồ nhiều năm như thế, cảm nhận được sự nguy hiểm trong cả không khí để thở xung quanh mình. Ngay lúc này đây Nhiếp Tiểu Tứ đang nghi ngờ khuôn mặt nhìn khá quen của Khương Thượng Nghiêu, lập tức lùi về phía sau nửa bước, hơn nửa người ẩn sau cánh cửa, hỏi: "Tìm ai?".
Lúc ấy, Khương Thượng Nghiêu nhìn qua khe cửa quan sát động tĩnh trong phòng khách được một lúc rồi, trong đầu cũng xuất hiện vô số những tính toán. Hoàng Mao nấp bên ngoài cổng khu chung cư liệu có đi báo cảnh sát như đã hứa? Liệu anh có nên xông vào khống chế Nhiếp Tiểu Tứ không? Nhưng rõ ràng là Cảnh Trình đang bị kèm chặt, đối mặt với nguy hiểm trong gang tấc, có cơ hội để thương lượng không? Rốt cuộc anh nên tiến hay lùi?
Tất cả mọi phương pháp đưa ra để đối phó đều được điểm qua, đầu óc anh vẫn vô cùng tỉnh táo. Anh mỉm cười: "Tôi tìm cậu, Tiểu Tứ."
Hai người đứng trước mặt anh đều mở to mắt ngạc nhiên, ngay sau đó là tiếng rít qua kẽ răng của Nhiếp Tiểu Tứ: "Con mẹ mày! Định lừa ai?", nói rồi họng súng bỗng thúc vào gáy của Diêu Cánh Trình, Cảnh Trình rùng mình quát khẽ: "Nhiếp Tiểu Tứ, cẩn thận tay mày...".
"Mẹ mày chứ, câm mồm ngay!" Nhiếp Tiểu Tứ thúc mạnh hơn, đồng thời tay phải kéo cạch một tiếng, rõ ràng đã tháo chốt an toàn.
Lòng anh đã quyết. Lúc này cánh cửa phía sau lưng đóng Iại, một tên đứng ở phía cửa ra vào tay đang ôm chặt vết thương ở eo đi đến gần Nhiếp Tiểu Tứ ghé sát tai hắn ta thì thầm điều gì đó, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía anh, còn ánh mắt Diêu Cảnh Trình trở nên vô cùng lo lắng.
Khương Thượng Nghiêu khi ở bên cạnh chú Đức cũng đã được chứng kiến nhiều rồi, nên có thể coi như đã được huấn luyện, thấy hai tên đứng cạnh Nhiếp Tiểu Tứ vẻ mặt hung hăng đầy khí thế giang hồ, anh biết ngay những lời mình nói có thể lừa được Nhiếp Tiểu Tứ, nhưng chưa chắc đã lừa được những kẻ khác. Nếu Hoàng Mao nghe lời anh đi báo cảnh sát, lúc này có lẽ cũng không thể kéo dài thêm được nữa, đợi đám cảnh sát lên bắt quả tang tại trận, khi ấy thì hết đường chối cãi.
Thấy ánh mắt Nhiếp Tiểu Tứ phóng về phía mình càng lúc càng đầy nghi hoặc, những thớ thịt trên mặt đã giãn ra lại bắt đầu co lại căng thẳng, Khương Thượng Nghiêu thầm quyết định, nhấc nhấc vali trên tay định đi vào trong.
Vừa đúng lúc ấy thì nghe thấy một giọng nói ồm ồm có chút hung hăng vang lên từ phía sau: "Nhiếp Tiểu Tứ, hôm nay bọn anh đến tìm mày, cũng không phải oan khuất gì đâu. Số tiền mày nợ đã hơn nửa năm, đây là vì anh Tang Cẩu nể mặt Nhiếp Nhị nhưng hôm nay thì sao? Để mày chạy thoát thì bọn tao sau này sống thế nào? Số phận thằng nhóc trong tay mày do mày tự quyết định, hôm nay tao có phải liều mạng cũng sẽ không để mày thoát".
Kẻ không thiết sống đó lại chính là anh Hổ, những người khác đều nghe theo sự chỉ đạo của anh ta, làm sao dám phản ứng dù chỉ là nửa chút? Chỉ có Tiểu Bản đang cố gắng ghìm chặt đôi chân đang run cầm cập của mình, nhìn đôi môi mím chặt đầy bướng bỉnh của Cảnh Trình, lo đến sắp khóc.
"Đừng có quanh co nữa!" Nhiếp Tiểu Tứ dúi dúi họng súng vào lưng của Cảnh Trình, hai người tiến lên phía trước nửa bước. Vai hắn ta bị vật sắc nhọn cứa vào, hễ cử động là máu lại rỉ ra thấm qua lớp vải. Sắc mặt vẫn không thay đổi, đôi lông mày thô rậm nhíu chặt lại, trông rất hung dữ. Không nhịn, được hắn ta gào lên: “Định lừa ông mày phải không, tưởng ông đây là chíp hôi chắc? Mày đến đây, chỉ cần mày nhúc nhích nửa bước tao sẽ bắn vỡ sọ mày ngay cho thỏa tâm nguyện!".
Đứng trước sự sống và cái chết, Khương Thượng Nghiêu không còn thời gian do dự, cố gắng trấn tĩnh đến gần Nhiếp Tiểu Tứ, dừng lại trước mặt hắn ta khi chỉ còn cách bốn năm bước chân nữa, cất giọng bình thản nói: "Chẳng phải cũng chỉ là mấy chục thôi sao? Có phải chuyện gì lớn lắm đâu? Đây là khoản ban đầu, phần còn lại ông chủ chúng tôi lát nữa sẽ mang đến". Nói xong ném vali trên tay về phía hắn ta: "Giải quyết gọn gàng sạch sẽ rồi, mấy anh em còn có thể cùng nhau đi ăn đêm nữa".
Nhiếp Tiểu Tứ nheo mắt lại thành một đường chỉ nhỏ, ánh mắt tập trung nhìn chằm chằm vào mặt anh, Khương Thượng Nghiêu nín thở nhìn lại. Vẻ mặt anh thể hiện rõ sự khinh thường tột cùng đối với hoàn cảnh sự việc này, dường như những gì đang diễn ra trước mắt anh chỉ là một cảnh đánh nhau ẩu đả vớ vẩn của mấy kẻ du thủ du thực nơi đầu đường xó chợ. Chỉ vài giây mà dài dằng dặc như hàng tháng. Hơi thở nặng nề của Diêu Cảnh Trình và tiếng nuốt nước bọt của Tiểu Bản ở phía sau dường như cũng bị thời gian kéo dài ra vậy, nghe rõ vô cùng.
Ánh mắt Nhiếp Tiểu Tứ từ từ chuyển sang tên đàn em cạnh mình, gật đầu. Tên kia nhận được chỉ thị cúi người xuống nhặt vali lên định mở khóa ra.
Như có lưỡi dao kề ngay trái tim, Khương Thượng Nghiêu nín thở, từng mạch máu như đông cứng lại cũng chỉ để chờ đợi giây phút này! Anh phóng nhanh tới; nắm chặt tay phải giáng thẳng vào mặt của Nhiếp Tiểu Tứ. Cú đấm này vừa nặng, vừa lại vững, không chút nhân nhượng, tốc độ nhanh như gió, khiến Nhiếp Tiểu Tứ trở tay không kịp, bỗng thấy mặt mày choáng váng, máu