Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2661 lượt.
a coi thường lại vừa có chút bực bội.
Nếu không phải là Ái Đệ buồn bã lo lắng liên tục lên lớp cô thăm dò, thì cô cũng không biết đến việc học sinh lớp Mười hai đang bước vào giai đoạn căng thẳng nước rút như Diêu Nhạn Lam cũng trốn học.
"Liệu có phải do đánh nhau rồi bị thương gì không?" Ái Đệ quan sát vẻ mặt của cô, ánh mắt lanh lợi giảo hoạt như con thú nhỏ đang thăm dò ý tứ đối phương.
"Không biết nữa." Khánh Đệ hỏi em: "Hay là hai chị em mình đến nhà cậu ta xem sao?".
"Thôi! Mặc kệ anh ta đi, đã nghèo lại còn không chịu học, sau này lớn lên cũng chẳng thể trở thành người tử tế gì!" Ái Đệ nói xong liền quay đầu bỏ chạy.
Khánh Đệ phì cười, thu dọn vở bài tập trên bàn, đi đến phòng giáo viên chủ nhiệm. Làm học sinh đại diện môn ngữ văn mấy năm, mặc dù công việc không nặng cũng chẳng nhẹ, biểu hiện hằng ngày không có nổi bật, nhưng các thầy cô giáo trong trường đa phần đều biết cô, thích sự chững chạc của cô.
Lúc tan học, cô vừa bước chân vào hành lang khu văn phòng giáo viên, mỉm cười chào hỏi các thầy cô giáo vừa hết tiết, rồi đi thẳng đến văn phòng của giáo viên lớp Mười một, bước chân đột ngột khựng lại, nụ cười trên miệng cũng vụt tắt, một giọng nữ cao vút vọng từ bên trong ra đập thẳng vào tai cô: "Diêu Cảnh Trình lớp chị cả trường này ai mà chả biết? Ngay từ năm lớp Bảy đã là một mầm họa rồi, mới tí tuổi đầu đã xưng huynh xưng đệ với đám người giang hồ, có thể có được kết quả gì tốt chứ...".
Trong tiếng nhao nhao ồn ào bàn tán có người cất tiếng ngăn cản: "Thôi thôi, đừng nói nữa. Vẫn còn là một đứa trẻ, chịu ảnh hưởng từ sự giáo dục của gia đình rất lớn, nghe nói bố cậu ta thường xuyên vắng nhà, mẹ cậu ta cũng chẳng quan tâm đến các con. Giờ người đã chết rồi, thật tội nghiệp cho người nhà họ, không biết buồn tới thế nào nữa?".
Lại có người thở dài: "Chị cậu ta... tên là Diêu Nhạn Lam phải không? Cô bé có thành tích học tập rất tốt trong khối Mười hai phải không?", sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, trong phòng đột nhiên im lặng, dường như đang cảm thấy tiếc cho Diêu Nhạn Lam vì kỳ thi tốt nghiệp sắp tới.
Khánh Đệ đứng ngoài cửa tinh thần hoảng loạn, cảm giác thấy đầu ngón trỏ đau nhói mới giật mình tỉnh ngộ, phát hiện tay mình đang nắm chặt khung cửa, bị dằm đâm vào tay. Cô cho đầu ngón tay vào miệng cắn một cái, cảm giác đờ đẫn khắp toàn thân đột nhiên như được nới lỏng nhờ chút nhói đau nơi đầu ngón tay. Chuyển xấp bài tập từ tay trái sang ôm bên tay phải, chuẩn bị gõ cửa, cô mới phát hiện ra cánh tay mình không còn nghe theo sự điều khiển của bản thân nữa, đang run lên bần bật.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, các thầy cô giáo bên trong như cùng hẹn trước, đồng thời quay đầu nhìn ra, ngay lập tức những tiếng thì thầm xì xào quay trở lại tiếng bàn bạc chữa bài tập như hằng ngày.
Khánh Đệ cố mỉm cười bước vào, đi thẳng đến trước bàn của giáo viên chủ nhiệm.
“Thu hết rồi à? Cứ để đấy đi." Trên sắc mặt cô Dư còn vương chút tức giận và lúng túng, nhưng vẫn kiềm chế được, không giống vẻ hòa nhã luôn thấy ngày thường nữa.
Khánh Đệ vâng một tiếng, đặt xuống rồi đi, lại quay đầu định hỏi cô Dư xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi đối mặt với đôi mắt buồn bã như sắp khóc của cô giáo chủ nhiệm, cô đành nhẫn nhịn.
Phía sau lưng rất nhiều ánh mắt thăm dò đang phóng tới, Khánh Đệ có thể đoán được những điều mà họ đang nghĩ... Lời đồn đại trong trường giữa cô và Diêu Cảnh Trình không phải mới xuất hiện ngày một ngày hai.
"Thưa cô, tan học em định đến nhà bạn Diêu Cảnh Trình xem sao." Ý của cô là "nhà Diêu Cảnh Trình" chứ không phải "Diêu Cảnh Trình", hy vọng cô Dư nghe có thể hiểu được.
Cô Dư gật đầu: "Chiều…” Giọng cô nghẹn ngào trầm hẳn lại, dừng một chút rồi nói tiếp: "Buổi chiều cô đại diện cho nhà trường tới thăm hỏi gia đình, em cũng đến đi, an ủi mẹ cậu ấy, dù sao cũng học cùng nhau mấy năm liền. Đừng đi đông quá, nhà họ... giờ có lẽ không muốn gặp quá nhiều người".
Khánh Đệ phớt lờ những lời xì xầm bàn tán đột ngột vang lên từ phía sau, ngẩng cao bước nhanh ra khỏi văn phòng. Sau khi di qua cửa mấy phòng giáo viên, cô mới chuyển thành chạy, vội vàng lao thẳng tới khu để xe đạp của trường.
Ái Đệ đã ngồi sẵn trên yên sau chờ cô, trên tay đang cầm một cuốn truyện tranh mượn được của ai đó. Nhìn thấy chị thì hốt hoảng giật mình: "Chị?".
"Diêu Cảnh Trình xảy ra chuyện rồi." Khánh Đệ không nói thêm lời nào nữa, buồn bã cúi đầu mở khóa xe đạp.
Ái Đệ hơi sững người lại: "Đúng là bị người ta chém ạ?".
Khánh Đệ ngẩng đầu lên nhìn em gái mình, hai môi run rẩy vài giây, rồi hít một hơi thật sâu, khẽ nói: "Nghe nói là... chết rồi".
Cặp sách và quyển truyện tranh của Thẩm Ái Đệ lần lượt trượt xuống đất, sau giây phút sững sờ, sắc mặt trắng bệch, bắt đầu òa lên khóc nức nở, đến người cũng không đứng vững, bắt đầu mềm nhũn xuống.
Lúc này bao nhiêu ánh mắt tò mò xung quanh Khánh Đệ cũng không hề bận tâm, cô nhìn những vệt nước mắt ngang dọc đang lăn xuống má em gái mình, biết rằng nó sẽ buồn, nhưng không ngờ lại buồn tới mức ấy. Cô nhớ lại khuôn