Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2657 lượt.
mũi chảy ròng ròng, mọi vật trước mắt trở nên mờ ảo.
Trong nháy mắt tình thế biến chuyển, ngay cả anh Hổ vốn quen với việc dùng nắm đấm đoạt mạng người cũng phải kinh ngạc, ngược lại, Diêu Cảnh Trình, ngay từ lúc bắt đầu ánh mắt đã không rời khỏi người Khương Thượng Nghiêu dù chỉ một giây. Trong khoảnh khắc Khương Thượng Nghiêu quyết định hành động ấy, thần thái ung dung bao quanh người anh trước đó gần như đã biến mất, thay vào đấy là sự tàn bạo và sát khí đằng đằng mà Diêu Cảnh Trình chưa từng thấy bao giờ. Trong sự kinh ngạc quá đỗi, Diêu Cảnh Trình dịch sang bên cạnh nửa bước, tránh khỏi tầm ngắm của họng súng, rồi quỳ ngay xuống ôm chặt lấy đôi chân to lừng lững của Nhiếp Tiểu Tứ, định hất hắn ta ngã xuống đất.
Một quyền trúng ngay, Khương Thượng Nghiêu thu tay về thúc thẳng khuỷu tay vào ngực Nhiếp Tiểu Tứ. Theo phản xạ bản năng Nhiếp Tiểu Tứ vốn đang đưa tay lên quệt máu trên mặt, nhưng cú thúc cùi chỏ đó khá mạnh, thân hình to béo của hắn ta cũng có phần không chịu nổi, hai chân lại đang bị Diêu Cảnh Trình ôm chặt, hai cú đấm mạnh như thế, cả người không đứng vững nữa, nhưng vẫn nắm chặt khẩu súng K-54 trong tay, khom người xuống điên cuồng nện liên tiếp vào người Diêu Cảnh Trình.
Lúc này, hai tên đứng bên cạnh Nhiếp Tiểu Tứ như bừng tỉnh, vung tay lên lao vào Khương Thượng Nghiêu mà đấm túi bụi. Khương Thượng Nghiêu thấy Nhiếp Tiểu Tứ vẫn chưa chịu buông súng, làm sao dám coi thường. Chỉ khẽ nghiêng người bên này bên kia để tránh đòn, cùng lúc anh kêu lên một tiếng đau đớn vì bị dính đòn, một tay anh vặn xoắn cánh tay phải đang cầm súng của Nhiếp Tiểu Tứ, tay kia đè chặt vào gáy của hắn ta, tiếp đó dùng chân đá vào đầu gối, ra đòn cùng một lúc khiến cơ thể to béo của hắn ta bổ nhào như bay về phía trước, khẩu K-54 trong tay bắn ra đập vào góc tường.
Nhiếp Tiểu Tứ liếc mắt thấy đám huynh đệ của anh Hổ đang lao tới, biết hôm nay địch mạnh ta yếu không dễ thắng, hắn ta như mãnh thú bị nhốt bắt đầu phát cuồng, hét lên một tiếng, đứng bật thẳng dậy, động tác nhanh nhẹn hơn ngày thường gấp trăm lần.
Khương Thượng Nghiêu và Diêu Cảnh Trình thấy hắn ta đứng dậy, có lẽ đều đang rủa thầm trong lòng, hai tên đồng bọn của Nhiếp Tiểu Tứ đã kịp vây tới quấn chặt lấy hai người không chịu rời, muốn chạy tới ngăn cũng không kịp nữa. Cũng may anh Hổ nhanh chân, đi sau mà lại đến trước, lao người tới túm chặt lấy bàn chân của Nhiếp Tiểu Tứ, khiến hắn ta lại một lần ngã sấp xuống đất, anh Hổ ra sức kéo Nhiếp Tiểu Tứ lùi lại phía sau được vài bước, con dao bấm vẫn cầm trong tay trước đó một lần nữa lưỡi dao lại được bật ra, nhanh như cắt cứa ngang cổ hắn ta.
Ngõ hẹp tương phùng kẻ mạnh thắng. Nhiếp Tiểu Tứ mặc dù được anh cả, anh hai bảo vệ bao bọc hơn hai mươi năm, nhưng tính dã man tàn bạo thấm vào máu của người nhà họ Nhiếp khi bùng phát cũng không thể xem thường! Giằng co trái phải một hồi, anh Hổ xem ra cũng không thể trụ thêm được nữa, Nhiếp Tiểu Tứ chỉ thêm vài vết thương nữa trên người, trong lúc giằng co cả hai người đều bị máu bắn đầy lên quần áo.
Phía bên này sau khi được những người khác giải vây, Diêu Cảnh Trình lao nhanh về phía góc tường. Trong mắt cậu ta chỉ có khẩu K-54 bị bắn dưới gầm tủ, trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực kia chỉ nghĩ được một điều: Không thể để Nhiếp Tiểu Tứ Cầm được nó một lần nữa.
Đôi chân đi giày thể thao loại kém chất lượng lướt qua bốn người Nhiếp Tiểu Tứ, Nhiếp Tiểu Tứ ra sức đâm con dao bấm vừa giằng được trong tay xuống, đôi mắt đầy vằn máu chưa kịp nhìn đang mở trừng trừng của anh Hổ dần dần chùng xuống. Trong hơi thở gấp gáp của chính mình, hắn ta bỗng nghe thấy hơi thở dồn dập cũng lớn không kém của anh Hổ kia ngừng bặt. Trái tim đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì kinh hãi mách bảo Nhiếp Tiểu Tứ rằng: Không được để Diêu Cảnh Trình cướp được khẩu súng trước.
Khương Thượng Nghiêu bị đẩy ngã sang một bên đứng dậy được, chứng kiến cảnh tượng: Nhiếp Tiểu Tứ giơ con dao bấm trong tay lên đâm thẳng xuống lưng của Diêu Cảnh Trình, hắn ta ngã sấp người vào người Cảnh Trình. Cả hai đổ ập xuống đất, trong lúc ngã Diêu Cảnh Trình mò thấy khẩu súng dưới gầm tủ, lật người gí họng súng vào thái dương của Nhiếp Tiểu Tứ, sau đó... lại một lần nữa con dao được đâm xuống ngực cậu ta, sau đó là... tiếng súng nổ.
Khói thuốc súng gần như che phủ hết tầm nhìn trong phòng, rất nhanh, trước mắt xuất hiện một luồng ánh sáng trắng, những cảnh tượng trước đó như đột ngột được phóng to cận cảnh, rồi lại tách ra vỡ thành trăm mảnh vụn, rồi lại phóng to, rồi lại vỡ vụn; cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng, cuối cùng chồng chéo lên nhau, xoay vòng. Khương Thượng Nghiêu chỉ cảm thấy khoảng trắng rộng lớn đó như vòng xoáy lúc xa lúc gần trước mắt mình, chẳng khác gì muốn nuốt anh vào trong, cổ họng anh khô rát, muốn bật ra một tiếng gì đó nhưng không sao thốt nên lời.
Cho tới khi tiếng còi của cảnh sát vang lên.
Phải mấy ngày sau Khánh Đệ mới nghe được tin.
Ngày đầu tiên khi Cảnh Trình trốn học, với tình trạng đi muộn về sớm gần đây của cậu ta, Khánh Đệ vừ