Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2706 lượt.

cùng quan trọng".
Khánh Đệ nhận lấy tấm ảnh, thoáng nhìn đã kinh ngạc: "Người này tôi đã từng gặp rồi!", nói xong ảo não cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh như cố nhớ lại điều gì: "Vào ngày chôn cất Diêu Cảnh Trình. Khi tôi đi ra có đụng phải cậu ta. Khi ấy cậu ta đang ngồi xổm ở bên ngoài nhà tang lễ hút thuốc. Ấn tượng của tôi rất sâu sắc, hôm ấy còn lấy làm lạ sao người này lại nhuộm tóc vàng khè như thế. Giờ nhìn ảnh mới biết vì sao cảm giác lúc ấy lại kỳ lạ vậy! Bàn tay cậu la cầm thuốc ném đi rất trắng, nhìn ảnh mới biết thì ra là bị bạch tạng. Cô, cô nói xem tại sao cháu lại không nghĩ ra sớm chứ? Nếu hôm ấy cháu kéo cậu ta lại xin cậu ta ra làm chứng, không chừng anh Khương đã bình an vô sự rồi".
Luật sư Nghiêm thất vọng ngồi xuống, lắc đầu bất lực nói: "Thế thì đúng rồi, tính thời gian, có lẽ ngay sau ngày hạ táng của Diêu Cảnh Trình, thì hắn ta đã rời khỏi thành phố này".
Khương Phượng Anh tay chống trán, khó che giấu được đau khổ trong mắt, nhỏ giọng nhắc đi nhắc lại: "Là số, là số cả rồi!".
Khi ra khỏi văn phòng luật sư, thấy sắc mặt bà Khương hốc hác tiều tụy, Khánh Đệ ngập ngừng định nói gì đó rồi lại thôi.
"Không cần khuyên cô nữa, cô nghĩ thông rồi. Cô đã sống hơn nửa đời người, có chuyện gì chưa từng trải qua chứ?" Bà Khương vỗ nhẹ vào bàn tay đang nắm ghi-đông xe của Khánh Đệ, khóe miệng còn như thoáng nở nụ cười lơ đãng.
"Năm ấy ở Nội Mông, những trí thức trong đội đều đã quay về thành phố, cô vì mang thai Nghiêu Nghiêu nên không kịp có tên trong nhóm cuối cùng. Sau này chẳng còn cách nào, đành đến kỳ (1) tìm bố nó, trên đường quay về không bắt được xe, nửa phần đường còn lại phải đi bộ về tới đại đội. Vì ngày hôm ấy đi bộ nhiều quá nên bị động thai, nửa đêm có dấu hiệu sinh, đang là giữa mùa đông, buổi tối trời bắt đầu trở gió. Cô còn nhớ đây là trận bão tuyết lớn nhất trong lịch sử Nội Mông trong vòng tám năm trở lại đây, trận bão tuyết kéo dài mấy ngày liền. Không có bác sĩ, đành nhờ vào sự giúp đỡ của mấy người dân du mục quanh đây, cứ như thế, cô đã sinh nó ra ở nhà một người dân du mục. Cũng may trải qua bao nhiêu năm vất vả, đã nuôi được nó lớn khôn. Chỉ cần giữ được mạng sống, dù phải bỏ ra bao nhiêu tiền thì hai mẹ con cô cũng sẽ vượt qua được."
(1) Kỳ: Đơn vị hành chính thuộc Khu tự trị Nội Mông, tương đương với huyện.
Những bóng người đi đường và xe cộ xung quanh giống như bị cách ly bởi lớp kính, dần dần mờ đi. Tất cả những tiếng thở trong thành phố này cũng không lọt được vào tai bà nữa. Sắc mặt bà Khương bình thản, ánh mắt như nhìn xuyên thời gian về một miền ký ức xa xăm.
Người phụ nữ trung niên ấy, mấy ngày trước vì con trai còn khóc lóc chửi bới liên tục làm loạn trong tòa án, giây phút này đây, lại ba phần cảm thán bảy phần bi thương, tựa như đã chấp nhận số mệnh của mình. Trong khói bụi trần gian, mỗi người đều từng trung thành với một loại tín ngưỡng nào đó, ví dụ như lý tưởng, ví dụ như tình yêu, tin tưởng sâu sắc không hối hận. Mộng tưởng và tình yêu của bà, ánh sáng đã lụi, bị chốn vùi nơi thảo nguyên xanh tươi đó rồi sao? Sau đó bị bão tuyết gào thét, cuốn sạch đi, không lưu lại chút dấu vết nào?
Khánh Đệ bỗng thấy đồng cảm, chẳng khác gì những suy nghĩ gần như tuyệt vọng bị phong kín trong cái thế giới hỗn độn này, không biết lưu lạc về đâu bỗng chốc hóa thành sự bi thương lan tỏa khắp người cô.
"Cô..."
Khương Phượng Anh như bừng tỉnh, cười: "Cảm ơn cháu, Khánh Đệ. Mấy hôm nay phiền cháu phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi".
"Cô khách sáo quá. Nhạn Lam vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc bà, cháu có thể giúp được gì cháu sẽ cố gắng hết sức. Trước kia Cảnh Trình... bọn cháu là bạn tốt. Ảnh của Hoàng Mao cháu đã đi phô-tô rồi, đang nghỉ hè, cháu sẽ nhờ các bạn học cùng lớp đi hỏi dò giúp. Nói không chừng lại có tin tức."
Nói thì thế nhưng mấy hôm sau vẫn không thấy tung tích của Hoàng Mao ở dâu. Dù Khương Phượng Anh đã tìm tới tận nhà của Hoàng Mao, quỳ xin trước mặt bố Hoàng Mao vẫn tốn công vô ích.
Người đàn ông trung niên già trước tuổi đó cũng quỳ xuống trả lễ cho bà, nước mắt nước mũi đầy mặt, nói: "Thằng con tôi từ nhỏ đã không chịu nghe lời. Kẻ làm bố như tôi đã không biết bao nhiêu lần đi hỏi dò tin tức về nó rồi, mà cũng chẳng thấy đâu, tôi cũng lo lắng, chẳng sống yên được ngày nào. Chị ơi, chị mau đứng dậy, mau đứng dậy đi, không phải tôi không muốn giúp chị...".
Từ nhà Hoàng Mao đi ra, mấy cô cháu Khương Phượng Anh đều thất thần.
Khương Phượng Anh đi trước còn đi làm, Khánh Đệ đẩy xe, nói với Diêu Nhạn Lam: "Em đưa chị về, nhìn sắc mặt chị không tốt lắm".
Diêu Nhạn Lam miễn cưỡng nở một nụ cười: "Chị chẳng ngủ được".
"Cô Diêu... có khá hơn không?"
Diêu Nhạn Lam lắc đầu: "Vẫn thế có vẻ còn nặng hơn. Cứ đến giờ ăn cơm là bảo chị đi gọi Cảnh Trình, chị không đi là mẹ sẽ nổi giận, giải thích thế nào cũng không nghe, chị chỉ còn biết sang nhà bà tránh một lát", nói xong dùng tay bóp trán, thở dài: "Bao giờ thì mới có kết quả đây?\'\'.
Khánh Đệ bất lực, đành im lặng.
Đưa Diêu Nhạn Lam tới cổng


pacman, rainbows, and roller s