Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2703 lượt.
ng càng gian ác.
Trong lúc ý thức mơ màng Khương Thượng Nghiêu vẫn nghe được câu nói đó, toàn thân bỗng cứng lại, máu huyết đang chảy ngược như ngưng đọng.
Những tiếng cười ác ý đê tiện vỡ òa ra, tên thuộc hạ vừa nói lúc này cao hứng: "Được đấy, về thôi, về thôi! Đưa bọn anh đến nhà chú ngồi một lát, rồi chúng ta cùng nghiên cứu...".
Từ sau khi chuyển đến phòng giam số chín, mấy tháng nay, sự giày vò đầy đọa cả về tinh thần lẫn thể xác anh đều cắn răng chịu đựng. Tất cả những đau đớn nhục nhã mà anh phải chịu không gì ngoài việc muốn bảo toàn tính mạng, vì muốn được về nhà sớm, không muốn để người nhà phải liên lụy. Nhưng lúc này, hắn có ý nhắc tới Nhạn Lam, thì sao anh có thể nhẫn nhịn được nữa?! Sự căm hận phẫn nộ tích tụ đã lâu nay đột ngột bùng phát, không đợi đế giày giáng xuống một lần nữa, anh khẽ nhỏm người lên, húc thẳng đầu mình vào bụng của tên kia.
Trước khi vào tù cơ thể anh khá khỏe mạnh, sau mấy tháng cả tinh thần lẫn thể xác đều mệt mỏi rã rời, nhưng cho dù có là vậy, thì tên kia ở vào thế bị tấn công bất ngờ, đột nhiên bị anh húc thẳng vào phần mềm, liền gập người lại, hai tay ôm chặt bụng lùi về phía sau mấy bước.
Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng thèm đôi co nhiều với tên đấy, nhảy mấy bước về phía trước lao thẳng tới chỗ Thành mặt rỗ. Trong lúc mọi người trong phòng giam còn đang bất ngờ sửng sốt, chớp mắt anh đã nhảy lên phản, nắm đấm rắn như thép vung lên.
Thành mặt rỗ kinh nghiệm đầy mình, thấy anh đột nhiên chống lại, không nghĩ ngợi nhiều, liền lộn người trên phản nửa vòng, giơ tay phải lên, với ý đồ đỡ nắm đấm của Khương Thượng Nghiêu. Lúc này đám phạm nhân trong nhà ngục cũng bừng tỉnh, hoặc lùi lại áp sát người vào tường tránh họa của cuộc ẩu đả, hoặc lao người về phía trước vây đánh Khương Thượng Nghiêu.
Khương Thượng Nghiêu bất chấp, chỉ ra sức giằng co với Thành mặt rỗ, hai người lăn mấy vòng trên phản, anh đè chặt Thành mặt rỗ đấm liên tục vào người hắn, hai chân kẹp chặt nửa người Thành mặt rỗ, rồi giơ hai tay bóp chặt cổ hắn, hỏi: "Nhiếp Nhị làm gì cô ấy rồi?".
Trong lòng anh vừa đau vừa hận, tinh thần cực kỳ đáng sợ, gân xanh nổi đầy trên cổ, hai mắt đỏ ngầu, giống như con quỷ tới lấy mạng người. Thành mặt rỗ toàn thân lạnh toát, hơi thở càng lúc càng khó nhọc, hai chân đạp loạn, cảm giác như chỉ ngay một giây sau đó Khương Thượng Nghiêu sẽ bóp chết hắn ta.
Khương Thượng Nghiêu giữ chặt không buông.
Từ sau khi vào phòng giam số chín, anh đã hiểu mình không còn sự lựa chọn nào khác. Gần như anh đã rèn luyện được một thứ ý chí vượt quá cả khả năng của chính bản thân mình, câm như hến chấp nhận sự sỉ nhục bao gồm cả sự sỉ nhục lòng tự trọng. Nhưng nếu vấn đề liên quan tới Nhạn Lam, anh phát hiện ra cái tên đó dù chỉ bị bọn chúng nhắc đến thôi, anh cũng không có cách nào nhẫn nhịn được.
"Nhiếp Nhị làm gì cô ấy rồi?" Nghĩ đến hậu quả, ánh mắt anh như muốn nứt ra. "Nhiếp..."
Lời còn chưa nói xong, mắt anh hoa lên, tiếp theo đó là cả người ngã ngửa ra đằng sau, cổ họng bị một sợi dây quấn chặt, đấy là nhiệm vụ của bọn chúng, không biết kẻ nào đã lén giấu được một sợi dây điện.
Trong nháy mắt tình thế xoay chuyển, Thành mặt rỗ sau khi thoát nạn ho khan mấy tiếng, còn chưa thở xong, liền tung chân đá thẳng vào ngực Khương Thượng Nghiêu.
Khương Thượng Nghiêu bị mấy tên đó kẹp chặt, sợi dây điện quấn quanh cổ họng, hình ảnh trước mắt mờ ảo, cú đá vừa rồi lại nhắm đúng vào giữa ngực. Anh đau tới mức gập cả người xuống, cảm giác cổ họng mình sắp bị siết cho vỡ tung, con ngươi như sắp bắn ra khỏi hốc mắt. Trong giây phút anh nếm được vị máu ở mũi của mình, hai tay anh vòng sau kéo sợi dây diện, đột ngột dùng sức giật thật mạnh!
Không ai ngờ anh lại có dũng khí như thế! Khi sợi dây điện bị giật đứt trong tay anh, lúc mà tất cả đám người đó đang trợn mắt vì kinh ngạc, anh gầm lên một tiếng, vung tay nhằm chính giữa vào thái dương của Thành mặt rỗ lúc này còn đang sững sờ vì sửng sốt, tiện tay vòng luôn phần dây điện còn lại trong tay mình vào cổ của hắn ta, rồi dùng lực mà thít.
Dãy phản trong phòng giam là kiểu phản lửng được ghép bằng những thanh gỗ, từ lúc bắt đầu có cuộc ẩu đả, liền phát ra những tiếng kêu ầm ầm, trận ẩu đả càng kịch liệt, thì tiếng ầm ầm vang lên càng lớn. Lúc này, những phòng giam khác phát hiện có người đang đánh nhau, bỗng nhiên như thể còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, bắt đầu ra sức gõ vào chân song sắt, gào thét cổ vũ khen hay, cùng với những tiếng huýt gió là tiếng cánh cửa sắt nặng nề được mở ra, âm thanh thật sự hỗn loạn.
Khương Thượng Nghiêu không còn cảm nhận được tất cả những điều đó nữa, ý thức trống rỗng của anh chí nghĩ được một điều, hôm nay nếu anh không chết...
Hôm nay nếu anh không chết!
Nhưng do trước đó đã hao tổn quá nhiều sức lực, những kẻ kia lại tiếp tục vây lấy anh, Thành mặt rỗ nằm bên dưới ra sức giãy giụa, ý thức của Khương Thượng Nghiêu dần dần rệu rã, dường như không thể trụ vững được nữa. Tiếng cánh cửa sắt mở ra kêu ken két, tiếng còi cảnh sát vang lên chói tai, tiếng hò hét cổ vũ từ