Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2704 lượt.

những phòng giam khác vọng lại... Trong lúc mơ hồ, anh thấy một thứ gì đó sáng choang màu bạc hướng về phía mình, đống chân tay trì độn của anh còn chưa kịp có bất kỳ phản ứng gì, ngay sau đó là một tiếng thét đau đớn xé gan xé ruột. Anh hoảng hốt, Khương Thượng Nghiêu còn đang nghi ngờ tiếng thét đó không phải phát ra từ cổ họng mình, thì trong nháy mắt, một dòng máu dỏ tươi phun thẳng lên mặt anh.






Phòng giam đặc biệt chẳng có cơm cũng chẳng có nước, chỉ có sự yên tĩnh vô tận khiến người ta muốn phát điên. Qua ô cửa sổ nhỏ trên cánh cửa sắt, có thể nhìn thấy ánh mặt trời bị mạng dây điện phân cắt thành những ô nhỏ, thỉnh thoảng từ nơi xa xăm cũng vọng lại một vài âm thanh, phiêu diêu, khó nắm bắt.
Tối hôm ấy Khương Thượng Nghiêu lập tức bị giam vào phòng giam đặc biệt này, cái chết của Thành mặt rỗ không làm nguôi cơn phẫn nộ trong lòng anh, khuôn mặt đầy máu, bỗng khiến anh nhớ lại những ký ức cũ... vào thời khắc Cảnh Trình vĩnh viễn rời khỏi thế giới này, trước mắt anh là một màn sương mù đỏ quạch. Anh hết lần này tới lần khác gầm lên: "Vào đây", những nắm đấm điên cuồng nhằm vào cánh cửa sắt và vách tường xung quanh mà nện, cứ như Nhiếp Nhị của Vấn Sơn đang đứng trước mặt mình. Khi sức lực cạn kiệt, nỗi lo lắng cho Nhạn Lam lại giày vò khiến tinh thần anh như muốn nổ tung, anh xếp bằng ngồi trong góc phòng bắt đầu ra sức nhớ lại những chuyện đã xảy ra.
Đoạn ký ức về sau anh không nhớ rõ, tối hôm đó phải đứng ở tư thế lái máy bay quá lâu, đầu óc trong tình trạng máu dồn lên não anh hành động hoàn toàn theo bản năng, đầu tiên là vì căm hận, sau thì vì ra sức giằng co nên đơn thuần đấy chỉ là ham muốn được sống một cách thú tính. Khi anh bị đưa đi thẩm vấn anh cũng mô tả như thế: Tôi không biết, tôi chỉ biết khi ấy nếu tôi không phản kháng thì người chết sẽ là tôi, dao lam ở đâu ra tôi hoàn toàn không biết gì.
Thành mặt rỗ bị một mảnh dao lam mỏng như tờ giấy cứa vào cổ họng.
Người giết chết Thành mặt rỗ là Lương Chí Dũng, một cái tên rất bình thường, vừa bị bắt giam vì tội trộm cắp được mấy ngày. Một người thâm trầm ít nói.
Mấy ngày sau luật sư Nghiêm vào gặp gỡ bàn bạc, khi Khương Thượng Nghiêu bước chân vào phòng đón tiếp, anh vô cùng kinh ngạc, bao nhiêu lo lắng, giày vò mong nhớ suốt những ngày qua, nhất thời xúc động chỉ muốn vứt bỏ mọi kìm nén chạy lên ôm chặt Diêu Nhạn Lam vào lòng mà giữ gìn bảo vệ. Cũng may khi bắt gặp đôi mắt đầy nước của Nhạn Lam, anh như lấy lại được chút lý trí, liếc mắt nhìn người cảnh sát đứng giám sát gần đấy, nhận thấy mình cũng chưa để lộ quá nhiều sơ hở, lúc ấy mới chậm chạp ngồi xuống, đặt hai tay bị còng lên mép bàn.
Đôi bàn tay với những đốt xương thô to của anh đang run rẩy thể hiện tâm trạng của anh lúc này, nếu không phải bị nhắc nhở hết lần này đến lần khác trước khi vào đây, Diêu Nhạn Lam đã muốn òa lên nức nở.
Án hình sự trước khi đưa ra xét xử tuyên án, để ngăn chặn mớm cung, phạm nhân không có quyền được gặp người nhà. Nỗi lo sợ và nhớ nhung suốt mấy tháng nay cuối cùng cũng được giải tỏa, Diêu Nhạn Lam và Khương Thượng Nghiêu cứ như thế im lặng nhìn nhau, ánh mắt đã truyền tải sự vấn vương giữa họ. Ngay cả những khi trả lời câu hỏi của luật sư Nghiêm, anh cũng hơi nghiêng mặt, ánh mắt rơi trên đôi má gầy gò của Nhạn Lam.
Lúc rời đi, Khương Thượng Nghiêu nhìn Diêu Nhạn Lam bằng ánh mắt sâu hun hút, cứ như lần nhìn này sẽ là âm dương cách biệt, anh nhìn bao lâu cũng chưa thấy đủ. "Luật sư Nghiêm, giúp tôi chuyển lời hỏi thăm tới gia đinh mình, còn nữa, tự mình phải bảo trọng, nếu bị ức hiếp... nếu bị ức hiếp có thể tìm chú Đức."
Diêu Nhạn Lam mấy lần nước mắt muốn vỡ ra, nghẹn ngào gật đầu: \'\'Anh cũng bảo trọng".
Đi ra khỏi cửa lớn, Diêu Nhạn Lam cứ mỗi bước lại quay đầu nhìn. Khánh Đệ đang đứng chờ bên cạnh chiếc xe Jetta vội đi tới đón, hỏi: "Thế nào? Có gặp được không?".
Không cần trả lời, chỉ nhìn những giọt nước mắt trong vui mừng của Nhạn Lam cô cũng hiểu, Khánh Đệ cười thoải mái: "Thế là tốt rồi, yên tâm rồi chứ, lát nữa về nói với cô Khương và cả bà để họ yên tâm".
"Khánh Đệ, cảm ơn em." Diêu Nhạn Lam cảm động.
"Cảm ơn em làm gì, nên cảm ơn luật sư Nghiêm đây, là anh ấy đã mạo hiểm để chị đóng giả làm trợ lý."
Luật sư Nghiêm ngại ngùng đẩy gọng kính nơi sống mũi: "Lên xe đi".
Khánh Đệ thắt dây an toàn: "Luật sư Nghiêm, đã có quyết định chưa?".
Luật sư Nghiêm gật đầu: "Đơn xin phúc thẩm chúng tôi đã trình lên tòa rồi, chỉ đợi đơn được duyệt, chờ ngày mở phiên tòa thôi".
Ba tháng sau, vụ án được thụ lý bởi tòa án nhân dân trung cấp Nguyên Châu. Cơ quan công tố kiên quyết giữ nguyên đơn kiện, bị cáo Khương Thượng Nghiêu không có ý kiến trước những tội mà bên công tố cáo buộc tội danh: Tham gia băng nhóm xã hội đen có tổ chức, đột nhập vào nhà cướp của. Nhưng anh biện giải chưa từng tham gia vào kế hoạch đó, trước đấy cũng chưa từng tham gia vào bất kỳ tổ chức xã hội đen hay có hành vi phạm tội nào khác, nên xin tòa xem xét tình hình