Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2714 lượt.
cụ thể rồi tuyên án. Song luật sư biện hộ của anh lại cho rằng bên công tố cáo buộc anh vào tội tham gia băng nhóm xã hội đen có tổ chức, đột nhập vào nhà cướp của là không rõ ràng, chứng cứ không đủ.
Sau khi hội ý, bên tòa án đã ra phán quyết cuối cùng, bị cáo Khương Thượng Nghiêu phạm tội tham gia băng nhóm xã hội đen có tổ chức, phạt hai năm tù giam, tội đột nhập vào nhà cướp của, tình tiết phạm tội nhẹ, thái độ nhận tội thành khẩn, phạt năm năm tù giam. Gộp cả hai tội lại, phạt bảy năm tù giam.
Vì phải đi học nên Khánh Đệ không thể đi Nguyên Châu tham dự phiên tòa, buổi tối sau khi nhận được điện thoại xác thực tin tức của luật sư Nghiêm, lẽ ra cô nên có cảm giác nhẹ nhõm như trút được tảng đá đè nặng bao lâu nay trong lòng, nhưng sao vẫn bất an thế này.
Ái Đệ ngồi sát ngay bên cô, ghé cằm tì lên vai chị, nghe luật sư Nghiêm kể lại phán quyết cuối cùng của tòa án, nó khẽ thở dài.
"Thở dài gì chứ? Mới mấy tuổi đầu."
"Không ạ." Ái Đệ quay đầu vùi mặt vào hõm vai chị, một lúc sau đã thấy cổ áo cô bị thấm ướt bởi nước mắt.
"Tiểu Ái, em đang nghĩ gì?"
Ái Đệ sụt sịt một lúc, buồn buồn nói: "Chị, em chỉ mong luật sư Nghiêm nói xong việc của anh Khương sẽ nhắc tới Cảnh Trình, cho dù Cảnh Trình có bị tuyên án mười năm, hai mươi năm cũng được".
Khánh Đệ cười hờ, nụ cười còn chưa tắt, nước mắt đã rơi.
"Chị, chị đang nghĩ gì thế?"
"Chị à... chị đang nghĩ con người ta sống thật giống một câu nói: Giống như sương sớm, ngày qua khổ đau (1). "
Cô còn nghĩ đến một câu nói khác nữa.
Chỉ vì ai đó, trầm ngâm đến nay (2).
(1), (2): Câu thơ trong bài Đoản Ca Hành kỳ 1 (bài hát ngắn kỳ 1) – Tào Tháo
Mùa hè năm 2000, Thẩm Khánh Đệ thi đỗ vào trường Đại học Sư phạm Nguyên Châu như mong ước.
Những chuyện xảy ra vào mùa xuân năm ngoái, giống như cơn ác mộng mãi không tỉnh dậy được, vươn những chiếc xúc tu dài xấu xí của chúng ra, thâm nhập vào cuộc đời mười tám năm đã qua của cô. Tất cả những con người và sự việc đã qua ấy đều mục nát bẩn thỉu, khiến người ta không thể chịu được.
Nhưng khi bước lên con tàu đi về phía đông, tiếng ma sát giữa bánh tàu và đường ray vang lên, ga tàu Vấn Sơn nhỏ dần nhỏ dần lùi lại phía sau, cho tới khi chỉ còn là một chấm nhỏ xíu trong tầm mắt, thì tất cả những lỗ chân lông trên người Khánh Đệ dường như tỏa ra một niềm vui khó tả.
Nhưng đột nhiên, một ký ức ngủ đông đã lâu từ trong đáy tim bỗng vùng bật dậy thoát khỏi sự trói buộc, Khánh Đệ áp tay lên kính cửa sổ, vội vàng lau đi lớp bụi trên đó, áp sát mắt vào đó nhìn về hướng Vấn Sơn.
... Không biết bắt đầu từ lúc mấy tuổi cho đến ngày hôm nay, em đã từng nói với anh rằng, đi học và rời khỏi nhà là bước đầu tiên trong trình tự thực hiện giấc mơ của em. Em sẽ sống thật tốt, anh cũng thế, phải sống thật tốt đấy.
Khánh Đệ làm đúng như những gì cô đã hứa, ở Nguyên Châu cô sống như cá gặp nước. Học phí được miễn hoàn toàn vì cô cam kết sau khi tốt nghiệp sẽ về nông thôn dạy ba năm, việc học hành đối với cô rất nhẹ nhàng, sau giờ học cô còn đi làm thêm. Chi phí sinh hoạt của cô không nhiều, tiền kiếm được không chỉ tiết kiệm để sau này cho Ái Đệ đi học, mà còn gửi một chút vào tài khoản của người nào đó trong nhà tù ở Dã Gia Sơn.
Chưa đến hai tháng, cô nhận được một tấm thiệp xinh đẹp do người bạn học cấp ba Đàm Viên Viên gửi, chị Chu - biên tập viên của tạp chí tuổi mới lớn mà cô thường hay viết thư qua lại, gửi thiệp chúc mừng cô thi đỗ đại học, còn gửi kèm cả một bức thư ngắn đặt hàng bài viết của cô.
Khánh Đệ lại cầm bút sau một thời gian dài lãng quên, tận dụng chút thời gian eo hẹp, bắt đầu viết tản văn và tiểu thuyết về tuổi thanh xuân. Món tiền nhuận bút đầu tiên được gửi đến, cô vui mừng khôn xiết, nhưng chẳng có ai để chia sẻ nó, nên lại thấy hơi buồn. Cô mua cho Ái Đệ một chiếc áo định Tết sẽ mang về làm quà, rồi lại nghĩ đến Bành Tiểu Phi, giờ cô đã biết sự khác biệt giữa nước Tonic và nước giải khát có ga một tệ một chai trong các cửa hàng tạp hóa nhỏ rồi, thế mà khi ấy cô còn nghĩ Bành Tiểu Phi tiết kiệm tiền thay cho mình. Nhưng Bành Tiểu Phi đã quay lại trường để học thạc sĩ, đến cơ hội mời anh một bữa cơm để cảm ơn cũng không được.
Buổi tối cô mời các bạn trong phòng ký túc ăn vịt quay, trường Đại học Sư phạm Nguyên Châu và Đại học Công nghiệp là hàng xóm, chỉ một con phố nhỏ mà có tới hai trường đại học, thường xuyên có nam sinh viên trường Công nghiệp tới tán tỉnh các nữ sinh trường Sư phạm. Khánh Đệ tay cầm cốc bia, vô cùng thích thú tò mò nhìn bọn họ trao đổi ánh mắt.
Cô không biết hát, nên không thể ngâm nga tình cảm của mình giống anh; cô không phải là họa sĩ, nên không thể đưa ra được tiêu chuẩn của cái đẹp; cô còn chưa phải là tác giả, nhưng cô sẽ cố gắng, giống như anh đã nói, cố gắng quan sát tỉ mỉ và trải nghiệm những niềm vui trong cuộc sống, nắm bắt mỗi khoảnh khắc chớp nhoáng của sự rung động. Cô nghĩ, đợi sau này khi về già, những mảng ký ức từng khiến cô xúc động này sẽ xâu chuỗi lại thành cuộc đời của cô, đầy ắp những vui vẻ những lời cảm thán, ngay cả