Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.
thở dốc. Phía sau tiếng cổ vũ reo hò ầm ĩ, nó quay đầu lại nhìn, toàn là chủ cửa hàng và các bà các cô bán hàng xung quanh đấy. Nó cảm thấy lúc này nên học theo khí phách của hào kiệt anh hùng trong phim khum tay cảm tạ sự cổ động của bọn họ, nhưng nghĩ đến Ngụy Hoài Nguyên vừa nói sẽ dẹp cửa hàng nó bất giác lại nhói lên đau đớn. Chỉ có thể khẽ nói với chị gái đứng bên cạnh: "Chị, chị nói xem anh ta có dám làm thật không?".
(1) Xà mâu: Mâu là tên một loại vũ khí, phát triển từ thương mà ra. Mâu có cán dài, mũi nhọn bằng kim loại. Xà mâu có mũi mâu uốn éo giống hình con rắn.
Ngụy Hoài Nguyên nhân lúc hai cô em gái đang đứng thở vội vàng chui vào xe, nghe tiếng mọi người xung quanh cổ vũ càng thêm tức giận, đạp ga đi được vài mét, lại thò đầu ra ngoài cửa xe hậm hực nói: "Cẩn thận đấy…", nói xong chỉ vào cửa hàng phía sau của hai người.
Ái Đệ càng thêm cuống: "Chị, anh họ nói chắc là làm thật đấy".
"Nhờ vả người ta giờ há miệng mắc quai, hôm nay thì biết rồi chứ gì?" Khánh Đệ hung hăng mắng lại em một câu. "Anh ta dẹp để cho anh ta dẹp, dù sao một nửa cửa hàng này cũng là do nhà anh ta bỏ tiền ra. Vừa hay, dẹp rồi thì em hãy ngoan ngoãn mà quay lại trường học đi."
Ái Đệ ấm ức: "Em có há miệng mắc quai gì đâu? Vừa rồi em cũng đánh anh ta mà".
Khánh Đệ xoa bụng, dịu giọng nói: "Ái Đệ, tiền có thể từ từ kiếm, còn cả cuộc đời cơ mà. Cho dù cửa hàng này không còn nữa, sau này tự mình mở một cái khác là được".
Ái Đệ bĩu môi lẳng lặng thu dọn cửa hàng, thấy Khánh Đệ cúi đầu ngồi một chỗ, ánh mắt thất thần nhìn vào ngón tay, Ái Đệ rón rén đến gần, dựa vào quầy thu ngân đứng quan sát.
Trước kia cảm thấy chị gái chẳng đẹp bằng một phần ba mình, có lẽ từ sau khi Khánh Đệ tới Nguyên Châu hai chị em phải xa cách nhau một thời gian dài, Ái Đệ mới đột nhiên phát hiện ra, chị gái nó mỗi lần trầm tư suy nghĩ như thế này đều tỏa ra một thứ khí chất thâm trầm khiến người khác an lòng. Rất đặc biệt.
Hơi nghiêng người, thấy mắt chị gái lấp lánh nước, hai giọt lệ như hai giọt nước rơi xuống đất, Ái Đệ bất giác lo sợ hỏi: "Chị, chị thích anh Khương thật à?".
Thân hình Khánh Đệ khẽ cử động, nhìn vào đôi mắt thăm dò của Ái Đệ, sau vài giây trầm ngâm cô nặng nề gật đầu.
Ái Đệ nhe hai hàm răng trắng ra, rít lên: "Chị thật xảo quyệt, chẳng nghe chị nói bao giờ, chúng ta còn là chị em gái nữa không đấy?".
"Có gì đáng để nói đâu. Chuyện không có kết quả nhắc tới mà làm gì?"
"Chị cũng biết là không có kết quả? Người mà người ta thích không phải là chị, nên phớt lờ không thèm để ý tới tâm tư của chị phải không? Thật uổng công chị chạy đôn chạy đáo vì người ta, lại còn coi tình địch là chị em!" Ái Đệ kích động: "Chẳng trách anh họ nói chị ngốc, nhìn ngang nhìn dọc thì em cũng không thể không mắng chị ngốc được".
Ái Đệ đập bàn giậm chân, Khánh Đệ bất giác mỉm cười: "Thích thì cũng đã thích rồi, đấy là tình cảm của riêng chị, còn anh ấy thích ai thì có liên quan gì. Em nói chị làm vậy rất ngốc thì tức là chị ngốc". Thấy vẻ mặt kinh ngạc như bắt gặp người ngoài hành tinh của em gái, Khánh Đệ không muốn giải thích thêm gì về chuyện này nữa, liền hỏi: "Đừng lo cho chị nữa. Em nghĩ xem, liệu bố có biết chuyện Ngụy Hoài Nguyên bị chị em mình đánh cho một trận không, còn nữa buổi tối về nhà không biết bao nhiêu cái roi đang đợi chị em mình đây?".
Câu hỏi này lập tức khiến vẻ mặt Ái Đệ trở nên ủ rũ, buổi tối khi đóng cửa hàng còn chần chừ do dự mãi không chịu về nhà.
Hai chị em lặng lẽ đi trên hành lang vào nhà, áp sát tai vào tường nghe ngóng động tĩnh bên trong, Khánh Đệ giật tay áo em gái kéo đi: "Không sao đâu".
Ái Đệ vốn đang trong tình trạng sẵn sàng quay đầu bỏ chạy ra đường, bị Khánh Đệ kéo đột ngột, suýt nữa thì ngã, chưa kịp lên tiếng trách chị, trong nhà vọng ra tiếng gầm rung trời, ngay sau đó là giọng bố hét lên chửi mắng, kèm theo những lời khuyên can lí nhí của mẹ.
Ái Đệ không biết nên vào hay nên đi, chỉ nhìn chị. Khánh Đệ cắn chặt răng, bước lên hai bậc cầu thang, móc chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa. Thấy chị làm thế, Ái Đệ cũng lo sợ, nấp sau lưng chị. Không ngờ vừa tra chìa vào ổ khóa, cửa đã bị mở từ bên trong.
"Mẹ cái lũ ăn hại..." Cùng với tiếng quát như sấm của bố là một cái môi múc canh bay tới. Khánh Đệ còn chưa kịp thắc mắc một người chưa bao giờ xuống bếp như bố thì lấy đâu ra môi nồi mà ném, đã nhìn thấy mẹ ở phía sau đang ôm chặt bố để cản lại, vừa khóc vừa cầu xin: "Ông Thẩm, ông Thẩm, đừng đánh các con".
Khánh Đệ và Ái Đệ cùng ngồi thụp xuống để tránh một cú đá quét qua, nhà hàng xóm đối diện mở hé cửa nhìn trộm một cái rồi vội vàng khép chặt cửa lại. Bên này Ái Đệ ôm chặt chân bố bị ông đá hất một cái văng ra cách đó mấy bước, Khánh Đệ lao lên định cướp lấy cái môi múc canh trong tay bố cũng bị ông dùng khuỷu tay huých một cái. Thấy chồng sắp giáng chiếc môi trong tay xuống đầu Khánh Đệ, mẹ cô chỉ kịp hét lên gọi tên Khánh Đệ rồi lao tới ôm chặt lấy đầu con, để mặc chiếc môi giáng sượt qua cằm và