XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2726 lượt.

iọt nước mắt rơi xuống, chảy lan ra, cô ấy lại vội vàng lau đi.
"Nhạn Lam!"
"Em đợi chút." Diêu Nhạn Lam nói xong câu đó vội đứng dậy chạy vào trong phòng, một lúc sau tiếng lục lọi đồ đạc từ trong đó vọng ra bỗng im bặt, cô ấy đi ra, trên tay là một tập giấy: "Cho em xem, chị viết thế này được không?".
Khánh Đệ nhìn Nhạn Lam với ánh mắt nghi hoặc.
"Chị không đi thăm anh ấy, năm kia cô nói dối anh ấy là chị đang học lại, việc học hành bận rộn. Năm ngoái cô lại nói dối chị đã thi đỗ đại học, đi học rồi. Giờ đã một năm nữa trôi qua, nếu không có tin tức gì không biết anh ấy sẽ thế nào. Chị đã đi hỏi rồi, trong tù vẫn có thể nhận gửi thư. Sau này những lá thư chị gửi sẽ thưa dần đi, anh ấy cũng dần dần chấp nhận được. Khánh Đệ, em đọc giúp chị xem viết thế đã giống với cuộc sống sinh viên chưa? Không phải chị muốn lừa anh ấy để anh ấy yêu chị, chị chỉ muốn anh ấy yên tâm."
Ánh mắt kỳ vọng của Diêu Nhạn Lam khiến Khánh Đệ không thế thốt ra từ "không" để từ chối, cô cầm lấy đọc lướt qua, chỉ lướt qua: "Anh, em là Nhạn Lam, anh có khỏe không?". Cô đã nặng nề đặt tập giấy xuống đầu gối, rồi lại cầm lên thấy tay mình thật chẳng còn chút sức lực nào nữa.






"Nhạn Lam, hà tất phải khổ sở như thế này?"
"Chị chỉ muốn anh ấy sống dễ chịu hơn một chút. Sống có chút hy vọng, tốt hơn chị bây giờ." Nhạn Lam lặp đi lặp lại.
Mắt Khánh Đệ ướt nhòe đi, nghe xong câu đó không thể kiềm chế được nữa, đặt xấp giấy đó lại lên bàn, thuận tay rút một tờ khăn giấy áp lên mặt.
"Khánh Đệ, em đừng khóc. Em khóc là chị cũng khóc theo đấy." Diêu Nhạn Lam hốt hoảng vội vàng rút một xếp khăn giấy, còn chưa kịp đưa cho Khánh Đệ, nước mắt đã lã chã rơi. "Chị không đáng để em phải như thế."
“Sao chị phải khổ như thế?" Khánh Đệ vẫn lẩm bẩm như tự nói với mình.
Ái Đệ bất mãn ồ một tiếng, rồi nói: "Vậy hè chị có về không? Em nhớ chị rồi, chị".
Nghỉ hè Khánh Đệ lấy lý do phải đi làm thêm để ở lại Nguyên Châu, mấy hôm sau Ái Đệ đến thăm cô, viện cớ là đi điều tra thị trường. Con hồ ly nhỏ này nhân dịp bố bị ngã gãy chân, rất biết cư xử khi bố nằm dưỡng bệnh. Trong lúc vui vẻ, bố đã đồng ý lời cầu xin của Ái Đệ, đồng thời ra mặt mượn bác gái một số tiền cho Ái Đệ làm vốn. Ái Đệ có được thánh chỉ, lập tức hào hứng đến Nguyên Châu.
Khánh Đệ bị em gái bám riết không buông, mấy ngày liền đi cùng Ái Đệ tới các khu chợ bán buôn bán lẻ, rồi lại cùng Ái Đệ về Vấn Sơn.
Có lao động miễn phí là chị gái, Ái Đệ đương nhiên không thể không tận dụng. Ái Đệ chạy khắp nơi để đi nhập hàng, làm giá kệ, mua ma nơ canh, để lại một mình Khánh Đệ trong cửa hàng nhỏ trông nom người tới sửa sang. Bận rộn hơn nửa tháng, cửa hàng của Ái Đệ cuối cùng cũng có thể khai trương, nhưng đang đúng vào thời gian nóng nực cuối tháng Bảy, ngày đầu tiên khai trương chẳng có khách nào bén mảng tới. Đến giờ đóng cửa, hai chị em ngồi nhìn nhau, Khánh Đệ lấy ví tiền ra, đếm mấy tờ tiền lẻ gộp vào cho đủ một trăm tệ, chỉ vào chiếc áo sơ mi trắng trên kệ, nghiêm túc nói: "Bà chủ, tôi mua cái này. Gói lại đi".
Ái Đệ thoáng sững người, rồi lập tức tươi cười: "Vâng! Cảm ơn quý khách, lần sau lại đến nhé".
Hai chị em nhìn nhau phá lên cười. Ái Đệ trang trọng ghi lại đơn hàng đầu tiên vào sổ, thở dài, nói: "Cuối cùng cũng không đến nỗi không mở hàng được".
Khánh Đệ xoa đầu em: "Đừng nhụt chí, biết không hả? Nếu đã làm rồi thì phải làm cho tốt".
Ái Đệ trừng mắt nhìn chị, miệng lẩm bẩm: "Lại thế rồi, lại thế rồi, đạo lý lớn đấy ai chẳng hiểu chứ? Không lên lớp em chị chết ngay à?".
Nói thì nói thế, sáng sớm hôm sau Ái Đệ lăn lộn trên giường vặn vẹo không chịu dậy, nghĩ thời gian này Ái Đệ đúng là đã vất vả, ăn sáng xong, Khánh Đệ tự đạp xe ra cửa hàng.
Cuối tháng Bảy, Vấn Sơn nóng nực vô cùng. Đến trưa, ánh nắng trắng sáng, chiếu thẳng xuống, mặt đất như bị nướng mềm ra, qua tấm kính của cửa hàng nhìn ra ngoài, người và xe trên con đường trước mặt lắc lư trong hơi nóng bồng bềnh.
Khánh Đệ ngồi sau quầy thu ngân gật gù buồn ngủ, đang hối hận vì đã không mang theo một cuốn sách tới đây để giết thời thì nghe thấy tiếng còi xe ầm ĩ, tiếng động cơ xe và tiếng mở cửa.
Ngụy Hoài Nguyên nhìn thấy cô thì thoáng sững lại, ngập ngừng đứng đó hỏi: "Ái Đệ đâu?". Cô gái bên cạnh anh ta đã thản nhiên bước thẳng vào trong, ngón tay bắt đầu lật tìm quần áo trên kệ.
"Nó còn chưa ngủ dậy. Có lẽ ăn trưa xong sẽ đến." Khánh Đệ miệng trả lời, nhưng ánh mắt thì dán vào cô gái kia, không che giấu vẻ kinh hãi trong đó.
Trời nóng thế này mà cô ta trang điểm rất đậm, mắt đánh nhũ, viền mắt kẻ kéo dài về phía đuôi. Nhìn kỹ cũng khá xinh, nhưng da mặt rõ ràng không giống với da cổ.
Ánh mắt Khánh Đệ quay lại nhìn Ngụy Hoài Nguyên, sự kinh hãi giờ đã chuyển sang lên án. Ngụy Hoài Nguyên lờ đi như không thấy, tiến thẳng tới cạnh cô bạn gái, vòng tay ôm eo cô ta, cô đó cũng rất biết cách làm nũng, nép sát vào người Ngụy Hoài Nguyên.
"Chọn được cái nào chưa?" Khánh Đệ nghe Ngụy Hoài Nguyên hỏi.<